chuyện tình xóm trọ

TẬP 194_ THUÊ NHẦM NHÀ TRỌ MA __ Chuyện ma có thật __ Nguyễn Nguyễn.mp3. Nghe Audio Truyện Ngôn Tình. Xóm truyện ma. Nguyễn Nguyễn. Tôi bảo anh ấy để cho mình thời gian suy nghĩ. Ngay khi Duy ra về, một chị hàng xóm sống lâu năm trong dãy trọ, qua phòng tôi nói chuyện. Chị ấy nói là Duy nhiều tiền nhưng sống quá keo kiệt, vợ chịu không nổi nên đã đưa đơn ly hôn. Chị hàng xóm bảo bản tính con người Mối Tình Thời Sinh Viên…. Chuyện Tình Nơi Xóm Trọ…. Tác giả: -Thạch Tú-. Thể loại: Truyện Voz, Truyện Teen, Sắc Hiệp. Nhóm dịch: Sắc Hiệp Nặng, Truyện dịch, NTR, Ngôn Tình Sắc. Tình trạng: Chuyện tình xóm trọ 30Shine - Loa Phường (phim dài tập) | Tập 2 | Phim Hài 2018Đăng ký kênh để xem thêm những video mới nhất từ 30Shine TVSuscribe tại đây : Nhật Ký Ở Trọ - KHÔNG CHE - Chapter 24. Trang Chủ. Nhật Ký Ở Trọ - KHÔNG CHE. Chapter 24. Nếu bạn không đọc được truyện/chương lỗi, hãy ấn nút Báo Lỗi. Báo Lỗi. Sử dụng mũi tên trái (←) hoặc phải (→) để chuyển chapter. Wie Kann Ich Eine Reiche Frau Kennenlernen. Trong những ngày này, TP Hồ Chí Minh cùng các tỉnh, thành phía Nam đang bước vào giai đoạn quyết liệt, thực hiện đồng bộ nhiều giải pháp phòng, chống dịch COVID-19. Song song với nhiệm vụ dồn lực chăm lo cho khu phong tỏa, cách li hay hộ nghèo - cận nghèo, người dân và chính quyền địa phương còn hỗ trợ những trường hợp ở nhà thuê, mất việc làm vì dịch 5 của series ký sự Đi qua miền có dịch có tựa đề "Ấm lòng nơi xóm trọ" đã mang đến những câu chuyện tử tế, sự đùm bọc, sẻ chia của người dân Nam Bộ để "không ai bị bỏ lại phía sau" trong nguy là câu chuyện về chị Trần Thị Lào - người chủ trọ "lạ đời", trước khi miễn phí 100% tiền thuê hàng tháng cho công nhân, chị còn nhắn tin "xin phép". Số tiền chị miễn cho toàn bộ phòng trọ lên tới hơn 400 triệu đồng. Không chỉ giảm tiền nhà, chị Trần Thị Lào còn bày tỏ với khách thuê trọ rằng Ai khó khăn cứ nhắn cho chị, nếu giúp được gì thì chị sẽ giúp hết Trần Thị Lào - người chủ trọ miễn phí 100% tiền thuê hàng tháng cho công nhânChị Trần Thị Lào hiện có 5 khu nhà trọ với 180 phòng ở phường Tây Thạnh quận Tân Phú và phường 15 quận Tân Bình. Những khu nhà trọ này bao năm qua là tổ ấm của nhiều gia đình, nhiều mảnh đời trụ lại mưu sinh ở TP Hồ Chí Lào cũng chỉ là một trong rất, rất nhiều chủ nhà trọ có tấm lòng thơm thảo đã chung tay cùng chính quyền để tiếp sức, giúp đỡ người thuê trọ bằng cách miễn, giảm tiền thuê, hỗ trợ nhu yếu nhà trọ chỉ mới đi vào hoạt động được 6 tháng lại trải qua những đợt dịch bùng phát liên tiếp, nhưng chị Châu Thị Kim Hà vẫn không ngần ngại miễn, giảm tiền thuê cho mọi người. Chị còn quan tâm tới từng hoàn cảnh người thuê trọ để hỗ trợ kịp Phan Hồng Linh đã thuê trọ ở đây hơn ba tháng. Bình thường, anh đi làm phụ hồ hoặc ai kêu gì làm nấy. Dịch bùng phát, công việc của anh bữa có bữa không. Khi Bà Rịa – Vũng Tàu và các tỉnh, thành phía Nam thực hiện Chỉ thị 16 thì anh thất nghiệp hoàn toàn. Nhưng giữa thời điểm khó khăn chồng chất, những người lao động nghèo như anh trong khu trọ bỗng nhận được tin vui."Thực sự rất biết ơn chị Hà vì chị thấy ai trong khu trọ khó khăn chị cũng giúp hết. Rất cảm ơn chị, vợ chồng chị sống rất tốt" – anh Linh chia Châu Thị Kim Hà miễn, giảm tiền thuê và còn quan tâm tới hoàn cảnh của từng ngườiTrong những ngày giãn cách xã hội theo Chỉ thị 16, nhiều tổ chức đoàn cơ sở ở Bình Phước đã thành lập các đội hình "Shipper 0 đồng áo xanh", tình nguyện vận chuyển nhu yếu phẩm tiếp tế cho những khu nhà trọ của công nhân đang gặp khó khăn. Ngoài việc duy trì hoạt động đội "shipper 0 đồng áo xanh", đoàn thanh niên còn phối hợp với Hội Liên hiệp Phụ nữ ở các xã, phường tổ chức mô hình đi chợ giúp dân và nhiều bếp cơm tình thương đỏ lửa hàng hình "Shipper 0 đồng áo xanh"Trong suốt những ngày thực hiện series ký sự Đi qua miền có dịch, ê-kíp chương trình cảm nhận rất rõ, rằng ngay trong lúc nguy nan nhất, tình người lại trỗi dậy ấm nồng hơn bao giờ hết."Thương người như thể thương thân", "Bầu ơi thương lấy bí cùng"... những câu ca dao, tục ngữ có tự bao đời của dân tộc Việt Nam – được đúc kết, trao truyền qua bao thế hệ - càng ngẫm càng thấm thía hơn trong những ngày là dăm ba kí gạo, bó rau, vỉ trứng hay tất tần tật những gì mà người trong khu trọ có thể gửi trao để cùng dắt dìu nhau qua dịch bệnh. Vậy mà ấm áp đến vô chỉ khi dịch bệnh bùng phát mà sự sẻ chia, đùm bọc là nghĩa cử thường trực trong tâm thức người dân Nam Bộ. Sự sẻ chia ấy "như dòng sông trôi mãi - luôn chở nặng phù sa". Phù sa của tình người, của nghĩa đồng dặm dài kí sự, những người làm chương tình đã đặt tên cho những ngày tháng không quên này là "Mùa Thương". Bởi "tình thương mến thương" theo cách nói của người Nam Bộ đang tỏa lan khắp mảnh đất này. Cùng với cả nước, chắc chắn miền Nam sẽ chiến thắng trong cuộc chiến không chỉ là niềm tin mà còn là niềm tự hào về một vùng đất chưa khi nào chịu lùi bước trước bất cứ hiểm nguy, thử thách nào trong suốt lịch sử hơn 300 năm dựng xây và phát triển. Và những ngày này rồi cũng sẽ được ghi vào lịch sử, để cho mãi về sau, người dân Nam Bộ "thành đồng" vẫn còn nhắc nhớ đến những "Mùa Thương" đã qua.* Mời quý độc giả theo dõi các chương trình đã phát sóng của Đài Truyền hình Việt Nam trên TV Online và VTVGo! Thụy và Tuấn yêu nhau được một năm. Mong manh và hờ hững, đôi khi Thụy tự hỏi mình "Liệu đấy có phải là tình yêu?". Cả hai đều đang cố giữ, cố níu kéo một cái gì đó sắp vỡ. *** Thụy không xinh, không nổi bật, phải thừa nhận như thế. Nhưng ai gặp cô lần đầu tiên cũng không khỏi ngỡ ngàng khi nhìn Thụy cười, nụ cười trong veo, nhẹ nhàng như cơn mưa đầu mùa. Vì nụ cười ấy, ngay từ năm đầu đại học Tuấn đã tìm mọi cách để làm quen với Thụy. Chiều chủ nhật Thụy chuyển phòng trọ, kí túc xá vui vẻ nhưng ồn ào quá, cô không tài nào tập trung cho kì ôn thi được. Khi Thụy chuyển đi, đám "yêu nữ" cùng phòng tha thiết - Chồng đi nhớ về phòng cũ thăm các vợ nhé, "chồng" đi lấy ai để các vợ tranh nhau đây? Nghĩ lại Thụy bật cười một mình. Cuối kì, phòng trọ rất ít, rong ruổi mất mấy ngày cô mới tìm được một chỗ trọ với giá có thể ở một mình. Căn phòng nằm trên gác ba bé nhỏ, chênh vênh. Bên cạnh có nhiều phòng trọ nữa, hình như tất cả đều là sinh viên. Chín giờ tối, Thụy ngồi bệt giữa căn phòng la liệt, ngổn ngang đồ đạc chưa kịp dọn dẹp. Đúng là không có cái mệt nào bằng cái mệt chuyển nhà. Một cơn gió lùa qua mang theo mùi cá cháy, ngột ngạt vô cùng. Cô mở toang cửa sổ ra, cửa sổ nhỏ bé bị một bức tường nhà bên chắn trước mặt. Chút ánh sáng le lói hắt vào, Thụy đóng cửa lại, thở dài. Cửa sổ có cũng như không. Sáu giờ sáng, cô thức dậy bởi tiếng la hét của bà chủ nhà - Phòng cô Tuyên sao không đi đổ rác thế này, có muốn ở nữa không? Đây là xóm trọ chứ không phải bãi rác. Anh Tú có định nộp tiền nhà tháng này không? Tôi là tôi quá nhân nhượng cho mấy anh chị rồi đấy. Bà quay sang Thụy đổi giọng ngọt nhạt - Cháu chuyển hết đồ đến chưa? Nếu chưa để bác bảo thằng cả nhà bác nó chuyện cho. Ở đây có gì khó khăn cháu cứ nói với bác nhé. Bác xem sinh viên như con cháu trong nhà mà. Sau lưng bà ta anh chàng tên Tú giả vờ làm động tác như sắp ngất xỉu. Thụy gọi điện cho Tuấn báo cô đã dọn nhà xong, đầu giây bên kia tiếng xe cộ vọng vào làm cô chói tai, giọng anh vội vã trong máy - Thế hả? Xong là tốt rồi. Anh xin lỗi vì không chuyển đồ cho em được, anh bận quá. Thôi, anh có chút việc phải đi, có gì mình nói chuyện sau nhé. Cô gập máy, căn phòng nhỏ bé sao tự nhiên thấy trống trải vô cùng. Thụy và Tuấn yêu nhau được một năm. Mong manh và hờ hững, đôi khi Thụy tự hỏi mình "Liệu đấy có phải là tình yêu?". Cả hai đều đang cố giữ, cố níu kéo một cái gì đó sắp vỡ. Năm cuối rồi cô không muốn lại bắt đầu làm quen hay lại tìm hiểu nhau, Thụy quá mệt mỏi cho một mối tình mới. "Đến đâu thì đến" cô tự nhủ mình. Phòng trọ kế bên có một cô bé rất xinh, hình như là sinh viên năm thứ nhất. Thụy định tối qua phòng làm quen với hàng xóm mới nhưng đến sẩm tối một anh chàng dắt xe vào. - Anh hỏi ai đấy ạ? - Cô từ cái xó xỉnh nào đến vậy. Tôi về phòng tôi chứ hỏi ai. – Anh ta vênh mặt lên. Gã thản nhiên huýt sáo dắt xe vào, mặc Thụy ngẩn người. Lại là sống thử, cô nghe nhiều về chuyện này nhưng quen sống trong ký túc xá, đây là lần đầu tiên. Thụy lặng nghe, tiếng đàn như giọt sương rớt trong đêm khuya, cô đơn lạc lõng. Cô đẩy cửa ra, ngoài hiên một bóng đen gầy gầy đang nghiêng mình bên cây đàn. Cá sấu. Thụy im lặng nghe. Anh quay lại thoáng giật mình khi thấy Thụy nhưng nhanh chóng lấy lại được vẻ mặt lạnh lùng, khó đăm đăm. - Cô chưa ngủ à? Con gái con đứa giờ này còn mò ra đây, chả hay ho gì đâu. - Anh đàn hay quá! - Khen tôi đàn hay khác gì khen bưu điện lắm thư, khen ngân hàng nhiều tiền. Cô về phòng đi, phiền phức! - Cá sấu này, cho tôi hỏi nhé, anh học đàn ở đâu vậy? - Cái gì? Cá sấu? - À không...không phải, xin lỗi...Tôi... - À...Hóa ra tôi là Cá sấu trong mắt cô đấy. Ừ, thế thì "tép riu" về đi không Cá sấu nuốt mất đấy. Thụy về phòng, điện thoại vẫn không có tin nhắn trả lời. Tiếng đàn còn vang vọng trong giấc ngủ chập chờn của cô. Thụy vừa chuyển đến phòng chưa được bao lâu, anh bạn Sơn cùng xóm trọ sốt sắng, tình nguyện giúp đỡ mọi việc. Sơn học trường Giao thông, ít hơn Thụy hai tuổi. Việc Sơn quan tâm đặc biệt tới Thụy cả xóm đều biết. Thụy cố tình làm ngơ, xem như không có chuyện gì. Đóng lại giá sách, Thụy hì hục mãi không làm thế nào cho cái đinh đóng vào tường được. Bất đắc dĩ Thụy sang nhờ Cá sấu, anh ta loay hoay bên bản vẽ, không thèm ngoảnh đầu lại, hét vọng ra "Sơn ơi, Thụy nó nhờ mày đóng hộ giá sách kìa". Sơn chỉ nghe có thế, không đợi đến câu thứ hai, nhảy tót sang ngay. Thụy ức lắm. *** Ngân ngày càng gầy gò, xanh xao. Thương Ngân bao nhiêu Thụy càng trách cô dại và ghét anh chàng Cá sấu ra mặt. Chiều thứ bảy, Tuấn sang đón cô đi xem phim, một lịch trình có sẵn, xem phim đi uống cà phê rồi về. Tối thứ bảy nào cũng vậy, Thụy lặng lẽ làm theo sự sắp đặt của Tuấn như cái máy. Tình yêu của mình đấy sao? Nghiêm túc đứng đắn, xứng đôi vừa lứa, thật hài hước. Mình còn có ý nghĩ chê cách sống của Ngân và Cá sấu. Ít ra họ cũng có hạnh phúc tình yêu điều mình không bao giờ có được. Thụy cay đắng nghĩ thầm. Tuấn chở Thụy về đầu phố rồi vù ga phóng đi. Thụy không về phòng luôn, đi lang thang trong đêm. Cô sợ hãi khi phải đối mặt với căn phòng trống của chính mình. Hình như lâu lắm rồi cô chưa khóc... Lúc về, đêm khuya nhà chủ khóa cửa, cô quên chìa khóa cổng. Đang lo sợ phải ngủ ngoài đường thì may quá Cá sấu cũng vừa về. - Đừng mừng vội, tôi cũng chẳng có chìa khóa đâu. – Anh ta trèo qua bờ rào rồi nhảy phắt vào. - Cô tự vào được chứ? Tôi vào trước đây. – Con gái lần sau chú ý về sớm một chút. Hắn để Thụy ngoài đấy, chưng hửng. Vất vả lắm cô mới trèo nổi qua bờ rào, xước hết chân tay. Sáng hôm sau ngoài bể nước, hắn cười như không có chuyện gì xảy ra - Ủa? Ai làm bờ rào xước hết rồi bác chủ nhà ơi? - Không khéo đêm qua có trộm - Sơn thật thà hưởng ứng. Hắn tinh quái quay về phía Thụy "Cô Thụy cẩn thận đấy, ở một mình trộm vào là chết đấy". Lúc ấy Thụy chỉ ước được cho hắn một xô nước. Trời về chiều chợt đổ mưa, Thụy quên mất khăn len còn phơi bên ngoài. Cô chạy vội ra luống cuống thế nào đâm sầm phải Cá sấu vừa đi đâu về. Những bản vẽ trên tay anh ta rơi xuống. Thụy vội vàng nhặt lên. Trong giây phút Thụy ngừng lại. Bản vẽ một cô gái có nụ cười trong veo như mưa đầu mùa. Một cô gái bên khung cửa sổ bị che bởi một bức tường. Một cô gái lặng lẽ trong căn phòng vắng, những bản vẽ cứ ướt dần, ướt dần dưới những giọt mưa. Thụy ngỡ ngàng nhìn lên, bắt gặp ánh mắt bối rối của Cá sấu - Ừ! Tôi vẽ cô đấy! Tôi thích cô đấy, đã sao nào? Đã sao nào? Cái vẻ lạnh lùng của anh bay đâu mất, như trôi theo những cơn mưa chiều, không biết rồi đi về đâu. Những bản vẽ và ánh mắt của Cá sấu chiều ấy cứ ám ảnh Thụy. Còn Ngân? Ngân thì sao? Anh ta thật trơ trẽn. Thụy chỉ tức mình là không cho anh ta một cái tát. Nửa đêm Thụy thức dậy, cô hay gặp ác mộng ban đêm nhưng điều Thụy sợ hãi nhất là sau cơn ác mộng đêm nay cái tên Thụy gọi cầu cứu trong giấc mơ không phải là Tuấn...mà là Quân – tên của Cá sấu. Thụy sợ hãi với chính bản thân mình, cô quyết định chia tay Tuấn. Chiều chủ nhật Thụy dọn phòng. Tạm biệt căn gác có mùi cá cháy. Mùi khó chịu đến nao lòng. Sơn đóng cửa phòng uống rượu từ đêm qua khi Thụy từ chối món quà cậu tặng. Thụy xách va li ra, cô không ngoảnh lại, căn phòng của Cá sấu vẫn khép cửa, im lìm. Thụy để lại tất cả nơi căn gác nhỏ có mùi cá cháy ấy. Cô vẫn nhớ về Cá sấu như nhớ về một thế giới không phải là của mình, không bao giờ là của mình. Họ đã hạnh phúc bên nhau, và Thụy không có quyền giành những gì không thuộc về mình. Một chiều cuối đông, Thụy gặp lại Tú ở xóm trọ cũ. Hai người ngồi trong quán trà đá. Tú trầm ngâm khi cho Thụy biết tin Ngân mất. Thụy nghe nhói trong tim - Ngân bị ung thư lâu rồi, giấu cả xóm, không ai biết cả. - Còn Cá sấu... không... nghĩa là Quân ấy thì sao? - Thụy cố nói cho thành tiếng - Quân đau khổ lắm, anh họ mà. - Sao? Anh họ? - Ừ! Họ là anh em họ mà. Ngân bị bệnh nên Quân đưa Ngân về ở cùng phòng để chăm sóc. Lúc đầu bọn mình cũng biết Ngân bị bệnh nhưng không nghĩ là bệnh nặng thế. Hai người là anh em họ, Thụy đã có những ý nghĩ gì về Cá sấu? Thụy lặng người đi, Tú nói nhiều, nhiều nữa nhưng cô không còn nghe thấy gì. Thụy quay lại căn gác cũ, căn phòng của Cá sấu cửa mở nhưng trống không. "Họ chuyển đi rồi". Thụy ngồi sụp xuống nền nhà, thoảng đâu đây có mùi cá cháy, mùi khó chịu, ngột ngạt đến nao lòng... Không giống như nhiều khán giả lầm tưởng rằng Xóm trọ 3D là câu chuyện tương tự Lô Tô, phim hoàn toàn là một câu chuyện khác về cuộc đời và số phận của những người LGBT. Được chuyển thể từ vở diễn ăn khách của sân khấu kịch Phú Nhuận trong suốt 3 năm liền, Xóm trọ 3D là tâm huyết của NSND Hồng Vân với vai trò là nhà sản xuất, phim đồng thời cũng là tác phẩm điện ảnh đầu tay của đạo Hoàng Tuấn Cường. Xóm trọ 3D mang đến cho khán giả câu chuyện về cuộc đời của các nhân vật má Lâm Minh Nhí, Na Maya, Như Ý Thái Duy, Tú Nam Cường, Lệ Xuân Nghị, Bảo Bảo Hoàng Linh trong một xóm trọ dành riêng cho những người thuộc giới tính thứ 3. Không giống như nhiều khán giả lầm tưởng rằng Xóm trọ 3D là câu chuyện tương tự Lô Tô, phim hoàn toàn là một câu chuyện khác về cuộc đời và số phận của những người LGBT. Má Lâm Minh Nhí và em gái Maya cưu mang những phận đời LGBT khác trong xóm trọ của mình, họ sống nương tựa vào nhau như một gia đình. Có lẽ bởi xung quanh toàn là những người “đàn ông” chân yếu tay mềm, nên Na từ nhỏ đã phải tỏ ra mạnh mẽ để bảo vệ họ. Thành ra, cô chính là “người đàn ông” duy nhất của xóm trọ, cho ngày Phong Duy Khánh đến. Chuyện tình yêu của Na và Phong không phải là yếu tố mới mẻ của Xóm trọ 3D nói riêng cũng như điện ảnh Việt nói chung. Kiểu chuyện tình bắt đầu bằng từ oan gia, sau đó là hiểu và thông cảm, yêu nhau lãng mạn, hiểu lầm xảy ra, chia tay và cuối cùng là cái kết có hậu. Một mô-tuýp quen thuộc không khiến người xem ngỡ ngàng. Có lẽ, chuyện tình của Na và Phong chỉ là một phần tô điểm thêm cho mạch phim đỡ nhạt bởi những số phận chưa được khai thác rõ ràng về cuộc đời của 5 nhân vật LGBT trong Xóm trọ 3D. 4 nhân vật với 4 số phận khác nhau gồm Như Ý – làm nghề make up, Tú – đam mê thiết kế thời trang, Lệ - hát dạo và Bảo Bảo – nhân viên đoàn làm phim. Phim không xây dựng một câu chuyện rõ ràng, mạch lạc về bi kịch cuộc đời của đơn lẻ một ai trong số họ mà xây dựng khá chung chung. Chính vì vậy, mạch phim không có điểm nhấn. Lúc thì kể về khó khăn chung của cả nhóm vì thiếu tiền, mượn nợ; khi lại đề cập bi kịch của Tú khi bị cha khinh miệt rồi mắc bệnh hiểm nghèo; có lúc lại lôi cả đám nhân vật vào đoàn làm phim nơi Bảo Bảo làm việc vì kế sinh nhai; rồi tình yêu dại khờ của Lệ nhưng thật ra chỉ là trò lừa gạt của người đàn ông tên Hải. Phim khiến cho người xem cảm giác đang thưởng thức một vở hài kịch trên sân khấu hơn là một tác phẩm điện ảnh trên màn ảnh rộng. Quả thật, hơn phân nửa bộ phim chính là sân khấu cuộc đời của 5 nhân vật LGBT tại Xóm trọ 3D. Có đôi lúc, phim pha một chút yếu tố ma mị làm cho khán giả cảm giác câu chuyện đang được bước vào phần kịch tính, cao trào hơn. Nhưng không, tất cả chỉ là trò đùa và nó càng làm cho bộ phim không khác gì một vở kịch. Nói về yếu tố hài hước, Xóm trọ 3D mang đến cho khán giả những tràn cười không ngớt bởi sự duyên dáng của các diễn viên. Phần lớn các nhân vật trong phim là diễn viên hài trên sân khấu kịch, cái duyên của họ được chuyển tải một cách khéo léo và không quá lố bịch trên phim. Hình ảnh lạ nhất có lẽ là vai diễn của Việt Hương anh-ông nội nam tính và si tình. Mặc dù là tay sai của trùm giang hồ nhưng lại có tình yêu cuồng si với Na và hết lòng bảo vệ xóm trọ. Và cũng như nhiều nhân vật khác, vai diễn của Việt Hương chủ yếu nhằm mang lại tiếng cười cho khán giả. Thật sự, Xóm trọ 3D không để lại nhiều dấu ấn trong lòng khán giả ngoài những tiếng cười vang trong rạp. Có đôi lúc, người xem dễ rơi nước mắt với từng câu chuyện đau lòng trong phim, hoặc cảm thông cho số phận bị ruồng rẫy, khinh khi của xã hội đối với những người LGBT, dù là trong công việc hay cuộc sống thường nhật, kể cả trong tình yêu. Họ không được xem như những con người bình thường, bị kỳ thị về giới tính, khó khăn khi xin việc, không được sống và yêu như những người khác… Giá như, phim chỉ khai thác câu chuyện của một trong số các nhân vật trong Xóm trọ 3D và đẩy kịch tính lên cao trào thì có lẽ sẽ để lại nhiều ấn tượng trong lòng khán giả hơn. Câu chuyện của Xóm trọ 3D có quá nhiều tuyến và dàn trải, bi kịch cuộc đời của mỗi nhân vật chưa được lột tả thật sự sâu sắc nên ta chưa thể cảm nhận hết số phận đắng cay của họ. Như đã nói, phim giống như một vở diễn trên sân khấu kịch thường nhật hơn là một tác phẩm điện ảnh. Mặc dù vậy, Xóm trọ 3D mang tính giải trí cao với dàn diễn viên hài có chất lượng và không quá lố lăng. Vì chuyển thể từ một kịch bản sân khấu nổi tiếng nên đối với những khán giả đã từng xem kịch có thể sẽ cảm thấy hụt hẫng khi xem phim. Nếu bạn cần tiếng cười hơn là những câu chuyện có chiều sâu, Xóm trọ 3D nên là lựa chọn cho buổi xem phim cuối tuần. Thụy và Tuấn yêu nhau được một năm. Mong manh và hờ hững, đôi khi Thụy tự hỏi mình "Liệu đấy có phải là tình yêu?". Cả hai đều đang cố giữ, cố níu kéo một cái gì đó sắp vỡ. Thụy không xinh, không nổi bật, phải thừa nhận như thế. Nhưng ai gặp cô lần đầu tiên cũng không khỏi ngỡ ngàng khi nhìn Thụy cười, nụ cười trong veo, nhẹ nhàng như cơn mưa đầu mùa. Vì nụ cười ấy, ngay từ năm đầu đại học Tuấn đã tìm mọi cách để làm quen với Thụy. Chiều chủ nhật Thụy chuyển phòng trọ, kí túc xá vui vẻ nhưng ồn ào quá, cô không tài nào tập trung cho kì ôn thi được. Khi Thụy chuyển đi, đám "yêu nữ" cùng phòng tha thiết - Chồng đi nhớ về phòng cũ thăm các vợ nhé, "chồng" đi lấy ai để các vợ tranh nhau đây? Nghĩ lại Thụy bật cười một mình. Cuối kì, phòng trọ rất ít, rong ruổi mất mấy ngày cô mới tìm được một chỗ trọ với giá có thể ở một mình. Căn phòng nằm trên gác ba bé nhỏ, chênh vênh. Bên cạnh có nhiều phòng trọ nữa, hình như tất cả đều là sinh viên. Chín giờ tối, Thụy ngồi bệt giữa căn phòng la liệt, ngổn ngang đồ đạc chưa kịp dọn dẹp. Đúng là không có cái mệt nào bằng cái mệt chuyển nhà. Một cơn gió lùa qua mang theo mùi cá cháy, ngột ngạt vô cùng. Cô mở toang cửa sổ ra, cửa sổ nhỏ bé bị một bức tường nhà bên chắn trước mặt. Chút ánh sáng le lói hắt vào, Thụy đóng cửa lại, thở dài. Cửa sổ có cũng như không. Sáu giờ sáng, cô thức dậy bởi tiếng la hét của bà chủ nhà - Phòng cô Tuyên sao không đi đổ rác thế này, có muốn ở nữa không? Đây là xóm trọ chứ không phải bãi rác. Anh Tú có định nộp tiền nhà tháng này không? Tôi là tôi quá nhân nhượng cho mấy anh chị rồi đấy. Bà quay sang Thụy đổi giọng ngọt nhạt - Cháu chuyển hết đồ đến chưa? Nếu chưa để bác bảo thằng cả nhà bác nó chuyện cho. Ở đây có gì khó khăn cháu cứ nói với bác nhé. Bác xem sinh viên như con cháu trong nhà mà. Sau lưng bà ta anh chàng tên Tú giả vờ làm động tác như sắp ngất xỉu. Thụy gọi điện cho Tuấn báo cô đã dọn nhà xong, đầu giây bên kia tiếng xe cộ vọng vào làm cô chói tai, giọng anh vội vã trong máy - Thế hả? Xong là tốt rồi. Anh xin lỗi vì không chuyển đồ cho em được, anh bận quá. Thôi, anh có chút việc phải đi, có gì mình nói chuyện sau nhé. Cô gập máy, căn phòng nhỏ bé sao tự nhiên thấy trống trải vô cùng. Thụy và Tuấn yêu nhau được một năm. Mong manh và hờ hững, đôi khi Thụy tự hỏi mình "Liệu đấy có phải là tình yêu?". Cả hai đều đang cố giữ, cố níu kéo một cái gì đó sắp vỡ. Năm cuối rồi cô không muốn lại bắt đầu làm quen hay lại tìm hiểu nhau, Thụy quá mệt mỏi cho một mối tình mới. "Đến đâu thì đến" cô tự nhủ mình. Phòng trọ kế bên có một cô bé rất xinh, hình như là sinh viên năm thứ nhất. Thụy định tối qua phòng làm quen với hàng xóm mới nhưng đến sẩm tối một anh chàng dắt xe vào. - Anh hỏi ai đấy ạ? - Cô từ cái xó xỉnh nào đến vậy. Tôi về phòng tôi chứ hỏi ai. – Anh ta vênh mặt lên. Gã thản nhiên huýt sáo dắt xe vào, mặc Thụy ngẩn người. Lại là sống thử, cô nghe nhiều về chuyện này nhưng quen sống trong ký túc xá, đây là lần đầu tiên. Thụy lặng nghe, tiếng đàn như giọt sương rớt trong đêm khuya, cô đơn lạc lõng. Cô đẩy cửa ra, ngoài hiên một bóng đen gầy gầy đang nghiêng mình bên cây đàn. Cá sấu. Thụy im lặng nghe. Anh quay lại thoáng giật mình khi thấy Thụy nhưng nhanh chóng lấy lại được vẻ mặt lạnh lùng, khó đăm đăm. - Cô chưa ngủ à? Con gái con đứa giờ này còn mò ra đây, chả hay ho gì đâu. - Anh đàn hay quá! - Khen tôi đàn hay khác gì khen bưu điện lắm thư, khen ngân hàng nhiều tiền. Cô về phòng đi, phiền phức! - Cá sấu này, cho tôi hỏi nhé, anh học đàn ở đâu vậy? - Cái gì? Cá sấu? - À không...không phải, xin lỗi...Tôi... - À...Hóa ra tôi là Cá sấu trong mắt cô đấy. Ừ, thế thì "tép riu" về đi không Cá sấu nuốt mất đấy. Thụy về phòng, điện thoại vẫn không có tin nhắn trả lời. Tiếng đàn còn vang vọng trong giấc ngủ chập chờn của cô. Thụy vừa chuyển đến phòng chưa được bao lâu, anh bạn Sơn cùng xóm trọ sốt sắng, tình nguyện giúp đỡ mọi việc. Sơn học trường Giao thông, ít hơn Thụy hai tuổi. Việc Sơn quan tâm đặc biệt tới Thụy cả xóm đều biết. Thụy cố tình làm ngơ, xem như không có chuyện gì. Đóng lại giá sách, Thụy hì hục mãi không làm thế nào cho cái đinh đóng vào tường được. Bất đắc dĩ Thụy sang nhờ Cá sấu, anh ta loay hoay bên bản vẽ, không thèm ngoảnh đầu lại, hét vọng ra "Sơn ơi, Thụy nó nhờ mày đóng hộ giá sách kìa". Sơn chỉ nghe có thế, không đợi đến câu thứ hai, nhảy tót sang ngay. Thụy ức lắm. *** Ngân ngày càng gầy gò, xanh xao. Thương Ngân bao nhiêu Thụy càng trách cô dại và ghét anh chàng Cá sấu ra mặt. Chiều thứ bảy, Tuấn sang đón cô đi xem phim, một lịch trình có sẵn, xem phim đi uống cà phê rồi về. Tối thứ bảy nào cũng vậy, Thụy lặng lẽ làm theo sự sắp đặt của Tuấn như cái máy. Tình yêu của mình đấy sao? Nghiêm túc đứng đắn, xứng đôi vừa lứa, thật hài hước. Mình còn có ý nghĩ chê cách sống của Ngân và Cá sấu. Ít ra họ cũng có hạnh phúc tình yêu điều mình không bao giờ có được. Thụy cay đắng nghĩ thầm. Tuấn chở Thụy về đầu phố rồi vù ga phóng đi. Thụy không về phòng luôn, đi lang thang trong đêm. Cô sợ hãi khi phải đối mặt với căn phòng trống của chính mình. Hình như lâu lắm rồi cô chưa khóc... Lúc về, đêm khuya nhà chủ khóa cửa, cô quên chìa khóa cổng. Đang lo sợ phải ngủ ngoài đường thì may quá Cá sấu cũng vừa về. - Đừng mừng vội, tôi cũng chẳng có chìa khóa đâu. – Anh ta trèo qua bờ rào rồi nhảy phắt vào. - Cô tự vào được chứ? Tôi vào trước đây. – Con gái lần sau chú ý về sớm một chút. Hắn để Thụy ngoài đấy, chưng hửng. Vất vả lắm cô mới trèo nổi qua bờ rào, xước hết chân tay. Sáng hôm sau ngoài bể nước, hắn cười như không có chuyện gì xảy ra - Ủa? Ai làm bờ rào xước hết rồi bác chủ nhà ơi? - Không khéo đêm qua có trộm - Sơn thật thà hưởng ứng. Hắn tinh quái quay về phía Thụy "Cô Thụy cẩn thận đấy, ở một mình trộm vào là ૮ɦếƭ đấy". Lúc ấy Thụy chỉ ước được cho hắn một xô nước. Trời về chiều chợt đổ mưa, Thụy quên mất khăn len còn phơi bên ngoài. Cô chạy vội ra luống cuống thế nào đâm sầm phải Cá sấu vừa đi đâu về. Những bản vẽ trên tay anh ta rơi xuống. Thụy vội vàng nhặt lên. Trong giây phút Thụy ngừng lại. Bản vẽ một cô gái có nụ cười trong veo như mưa đầu mùa. Một cô gái bên khung cửa sổ bị che bởi một bức tường. Một cô gái lặng lẽ trong căn phòng vắng, những bản vẽ cứ ướt dần, ướt dần dưới những giọt mưa. Thụy ngỡ ngàng nhìn lên, bắt gặp ánh mắt bối rối của Cá sấu - Ừ! Tôi vẽ cô đấy! Tôi thích cô đấy, đã sao nào? Đã sao nào? Cái vẻ lạnh lùng của anh bay đâu mất, như trôi theo những cơn mưa chiều, không biết rồi đi về đâu. Những bản vẽ và ánh mắt của Cá sấu chiều ấy cứ ám ảnh Thụy. Còn Ngân? Ngân thì sao? Anh ta thật trơ trẽn. Thụy chỉ tức mình là không cho anh ta một cái tát. Nửa đêm Thụy thức dậy, cô hay gặp ác mộng ban đêm nhưng điều Thụy sợ hãi nhất là sau cơn ác mộng đêm nay cái tên Thụy gọi cầu cứu trong giấc mơ không phải là Tuấn...mà là Quân – tên của Cá sấu. Thụy sợ hãi với chính bản thân mình, cô quyết định chia tay Tuấn. Chiều chủ nhật Thụy dọn phòng. Tạm biệt căn gác có mùi cá cháy. Mùi khó chịu đến nao lòng. Sơn đóng cửa phòng uống rượu từ đêm qua khi Thụy từ chối món quà cậu tặng. Thụy xách va li ra, cô không ngoảnh lại, căn phòng của Cá sấu vẫn khép cửa, im lìm. Thụy để lại tất cả nơi căn gác nhỏ có mùi cá cháy ấy. Cô vẫn nhớ về Cá sấu như nhớ về một thế giới không phải là của mình, không bao giờ là của mình. Họ đã hạnh phúc bên nhau, và Thụy không có quyền giành những gì không thuộc về mình. Một chiều cuối đông, Thụy gặp lại Tú ở xóm trọ cũ. Hai người ngồi trong quán trà đá. Tú trầm ngâm khi cho Thụy biết tin Ngân mất. Thụy nghe nhói trong tim - Ngân bị ung thư lâu rồi, giấu cả xóm, không ai biết cả. - Còn Cá sấu... không... nghĩa là Quân ấy thì sao? - Thụy cố nói cho thành tiếng - Quân đau khổ lắm, anh họ mà. - Sao? Anh họ? - Ừ! Họ là anh em họ mà. Ngân bị bệnh nên Quân đưa Ngân về ở cùng phòng để chăm sóc. Lúc đầu bọn mình cũng biết Ngân bị bệnh nhưng không nghĩ là bệnh nặng thế. Hai người là anh em họ, Thụy đã có những ý nghĩ gì về Cá sấu? Thụy lặng người đi, Tú nói nhiều, nhiều nữa nhưng cô không còn nghe thấy gì. Thụy quay lại căn gác cũ, căn phòng của Cá sấu cửa mở nhưng trống không. "Họ chuyển đi rồi". Thụy ngồi sụp xuống nền nhà, thoảng đâu đây có mùi cá cháy, mùi khó chịu, ngột ngạt đến nao lòng... [Sưu tầm]

chuyện tình xóm trọ