bảo bối em chạy không thoát
Bảo Bối,Em Chạy Không Thoát Tiểu Thuyết Trực Tuyến. [Đam Mỹ]Bảo Bối,Em Chạy Không Thoát Công:Triệu Dương Phi Thụ:Bạch Tử Thiên Hiện đại-đam mỹ Tác giả:Mindayyy Tử Thiên là một sinh viên năm nhất đại họcXXX, vào ngày đầu đến trường cùng bạn thân,Mạc Đông Thăng.Cậu đã gặp anh.
Danh sách chương truyện Bảo Bối, Em Chạy Không Thoát! Chương 1 - Làm ấm giường. Chương 2 - Lần đầu (H) Chương 3 - Không nghe lời. Chương 4 - Chút trừng phạt nhỏ. Chương 5 - Buổi tiệc. Chương 6 - Triệu Thanh Liên. Chương 7 - Đau không?
Bảo Bối Em Đừng Mong Chạy Thoát. 8.5/10. 56.6K. Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi. Thể loại: Ngôn Tình. Nguồn: DD Lê Quý Đôn Edit: Lăng Lăng Beta: Isis Nguyễn. Trạng thái: FULL. Một hồi dự mưu (âm mưu sắp đặt trước), để cho bọn họ cả đêm triền miên, cứ tưởng rằng sau khi trời
Bảo Bối Em Chạy Đâu Cho Thoát rõ ràng là bậc thầy giả mạo .nhưng thế méo nào lại trở thành cô dâu giả mạo của người khác .này này .thả tôi đi .các người nhận sai người rồi .kẻ lừa đảo thế nào lại lọt vào tay một kẻ đại lừa đảo .đau đớn hơn đại lừa đảo này quá mức đẹp trai thứ không
Bạn đang đọc truyện tranh Bảo Bối Em Chạy Đâu Cho Thoát chap 14 full đủ bộ, tải nhanh, không quảng cáo tại NhatTruyenZ Tìm kiếm gần đây Joker/Harley: Criminal Sanity
Wie Kann Ich Eine Reiche Frau Kennenlernen.
Prem bị dày vò suốt mấy tiếng đồng hồ, thể lực không chống đỡ nổi mà ngất lịm trong vòng tay anh từ lúc nào. Đôi môi đỏ mọng bị anh cắn có chút sưng lên, dung nhan xinh đẹp phủ một tầng hồng nhạt sau kích tình càng khiến nam nhân dục vọng dâng cao. Nhưng là nghĩ lại sức khỏe của cậu vốn đang kém, hiện tại nếu không biết tiết chế sẽ khiến cậu bị thương, anh đưa tay vuốt những sợi tóc dính ướt mồ hôi sang bên tai cậu, đơn giản giúp cậu xử lý sạch sẽ dấu vết trên người rồi ôm cậu đi cảm bốn năm nay bị dồn nén chặt chẽ cuối cùng cũng được phóng thích, Boun như trút được gánh nặng. Anh hi vọng sắp tới có thể sinh một tiểu bảo bối đáng yêu như vợ mắt đã lại qua thêm mấy ngày, sức khỏe của Prem cũng dần dần khôi phục. Từ đêm đó bị Boun kéo lên giường vận động xong, cậu thẹn quá hóa giận nên không cho anh chạm vào người nữa, nói cái gì cũng nhất quyết không chịu hành sự. Có vẻ như đêm đó bị anh ăn quá mãnh liệt nên hiện tại vẫn còn hơi điều tra xong việc bốn năm trước liền tự động đến khai báo với cậu, biểu thị bản thân rất trong sạch không có mèo mỡ gà đồng gì, mặt dày yêu cầu cậu bồi thường tổn thất tinh thần cho biết mình hiểu lầm nam nhân này, trong lòng cũng cảm thấy áy náy đôi chút nhưng vì nhiều lí do mà cứng rắn không chịu thể hiện ra. Cậu vẫn còn nhớ như in sáng hôm đó lúc tỉnh dậy đi đứng không được tự nhiên để cho Santa lo lắng một nay là ngày đầu tiên Santa đến trường, cậu phải dậy sớm chuẩn bị rất nhiều thứ, vậy mà nam nhân kia còn như keo dán chuột dính chặt lên người cậu, giống như sợ buông tay một cái là cậu chạy mất vậy, làm cậu đi đứng cũng không được thuận tiện."Anh đưa em và Santa đi."Boun buông một câu chắc nịch, không đợi cậu đồng ý đã ôm con trai lên xe, Prem đang định đeo ba lô cho cục cưng thấy anh đi trước thì bất đắc dĩ đành cầm trên tay, chậm chạp theo sau."Santa, nơi đó có ai bắt nạt con thì nhớ lời ba dạy, không được để mình chịu thiệt, sau này ba sẽ dưa con đi học võ phòng thân."Cậu vừa mới ngồi lên ghế phụ đã thấy Boun nghiêm túc nhìn con trai mà nói, chẳng biết lại dạy hư cái gì đây! Santa là đến trường mẫu giáo chứ không phải đi trường quân sự..."Santa, qua đây ngồi với baba."Prem ôm con trai từ trong lòng Boun ra, để thằng bé ngồi lên đùi mình rồi liếc mắt nhìn khuôn mặt đẹp trai của anh"Anh hôm nay cũng không đi làm sao?"Đã nhiều ngày rồi anh chưa đến công ty, với tình trạng này, cậu nghi ngờ sớm muộn gì DINOZ cũng bị anh phá hư."Anh có thể ở nhà làm xuyên đêm, không cần lo." Anh xoay vô lăng, trầm thấp cất nghe xong nhăn mày"Anh ngại mình sống lâu quá sao? Bác sĩ Oh đáng tin cậy của anh đã tỉ mỉ viết ra một danh sách những điều anh không thể làm rồi mà?"Cậu nhớ rõ trong đó viết không được thường xuyên thức đêm! Boun dù tài giỏi đến đâu cũng chỉ là con người bình thường, một khi sức khỏe bị đe dọa thì phải nghỉ ngơi thật tốt mới đúng, đằng này anh sống không khoa học chút nào."Anh không sao. Em quan tâm anh như vậy là tốt rồi."Anh bình tĩnh đáp, sau đó không lâu, xe dừng lại bên một ngôi trường mẫu giáo tư nhân phủ sơn màu hồng phấn, trên tường có đủ loại hình vẽ đáng yêu, khiến cho hai mắt Santa lấp la lấp lánh, còn không kiềm được in mặt lên cửa xe mà nhìn chằm chằm. Prem thầm than, không hiểu sao diện tích nơi này lại còn lớn hơn cả trường cấp ba mà cậu từng theo học, đây là trường mẫu giáo thật sao? Cũng quá hoành tráng rồi!Santa hưng phấn đến đỏ cả mặt, thân thể bé nhỏ vừa được thả xuống đất đã chạy vù vào bên trong, bỏ rơi cả phụ huynh của mình. Ngoài cửa có vài đứa nhỏ đang khóc oa oa ôm chặt bố mẹ không chịu buông ra, hiển nhiên là không quen với việc đi học, không muốn rời xa vòng tay của người không khỏi tự hào nhìn bảo bối nhà mình"Santa đúng là rất ngoan.""Thằng bé là do chính tay tôi nuôi dạy, thông minh, lễ phép và hiểu chuyện là tất yếu!"Prem liếc anh, giả vờ khoe khoang một chút rồi chạy nhanh đến nắm ngón tay con trai mình, nói"Con chậm chút, lát nữa baba phải ra ngoài gặp bạn, cũng không biết khi nào về, chiều nay để papa đến đón con được không?"Dạ!"Santa nhìn cậu xong liền dùng ánh mắt tò mò ngắm loạn khắp nơi, dáng vẻ rất đáng yêu, đối với đứa nhỏ thì mọi thứ xung quanh đều vô cùng mới mẻ. Mặc dù trước kia ở Mỹ đã từng được gửi đi nhà trẻ nhưng không có lớn như thế này! Giống như một cung điện vậy đó!"Nơi này toàn bộ đều là con cháu của giới thượng lưu theo học, anh đã để người trông chừng Santa nên em có thể yên tâm."Boun đứng ở cửa nhìn con trai đang làm quen với bạn mới, thấp giọng nói với người bên hơi nhếch lông mày, thì ra là trường dành cho đám con cháu "quý tộc", chẳng trách hoành tráng như vậy. Thật tình cậu không thích nơi này lắm, nhưng hôm trước anh nói sẽ lo vấn đề học hành của Santa cậu cũng đã đồng ý rồi, hiện tại chỉ đành ngậm ngùi thuận theo khỏi trường học, Prem mới nghĩ tới hôm nay cậu có hẹn với Mek, thật ra việc không có gì nghiêm trọng nhưng cậu cũng chẳng dám để anh chồng nhà mình biết, lơ đãng nói"Một lát tôi sẽ đi gặp vài người bạn cũ, buổi chiều anh nhớ quay lại đón Santa là được rồi.""Ừm. Anh đã biết. Em muốn đi đâu?""Thả tôi xuống phía trước đi, cũng gần đây thôi, anh còn có việc phải xử lý mà, không phải sao?"Prem nào dám để anh đưa đến gặp Mek chứ? Một người là chồng, một người có mối quan hệ đặc biệt khó nói, đặt bọn họ lại gần nhau có khác gì châm ngòi nổ cho một quả bom đâu? Cậu cũng không muốn tự làm khó mình. Về phần vì sao Mek muốn tìm cậu, phải đến gặp anh ta thì mới biết mím môi, việc cần xử lý sao? Hình như còn chưa giải quyết nốt chuyện của Ray Anchali, mấy ngày nay anh nhất mực theo sát vợ yêu, bận tối mặt tối mũi như thế thì thời gian đâu mà quan tâm tên họ An đó chứ? So với việc trả thù, anh càng chú ý tới thái độ của bé xã nhà mình lúc này hơn, Prem nói chuyện với anh nhưng lại không được tự nhiên nhìn sang chỗ khác, né tránh ánh mắt của anh, rõ là đang chột dạ."Mek muốn gặp em?""Đúng vậy, hôm qua có nói chuyện một chút. Dù sao anh ấy và tôi cũng là bạn cũ, không thể vô duyên vô cớ cắt liên lạc được."Prem bị anh phát hiện thì không tiếp tục giấu diếm, nửa câu sau chính là muốn nói cho anh biết hiện tại bọn họ chỉ là bạn cũ mà thôi, có qua lại một chút cũng rất bình thường, không cần quá lo lắng. Bình dấm chua di động này mỗi khi đổ liền vô cùng đáng sợ đó...Boun bình tĩnh lái xe, chạy thẳng một đường vẫn không có ý dừng cho cậu xuống. Anh có thể yên tâm về phần những kẻ như Mean trước kia vây quanh vợ mình, bởi vì bọn họ dễ đối phó. Bất quá Mek thì khác, nam nhân này rất có bản lĩnh, được anh vinh dự liệt vào một trong những mối nguy hiểm tiềm tàng xung quanh vợ mình."Anh có thể đi theo không?""Tất nhiên là không!"Prem vừa nghe anh nói liền dứt khoát phản đối! Cậu trông thấy khuôn mặt của Boun không vui, gần đây anh tiếp xúc với cậu thường xuyên nên cũng rất chịu khó thay đổi biểu cảm trên mặt. Cậu buồn cười đưa tay vỗ vỗ vai anh"Tôi sẽ về sớm.""Ừm."Boun cực kì bất mãn gật đầu một cái, mặc dù trên mặt không có mấy cảm xúc nhưng Prem vẫn nhìn ra anh đang không vui. Cậu cầm điện thoại giơ địa chỉ lên, dùng ngón trỏ khều khều cánh tay anh rồi chớp mắt một cái, cười ngọt ngào"Anh đưa tôi đến đây đi.""Được."Người nào đó thấy vợ mình bày ra dáng vẻ nũng nịu thì trong lòng mềm nhũn, vui vẻ hơi cong khóe môi, nhưng rất nhanh đã nghiêng mặt giấu xe dừng lại, Prem nhanh nhẹn tháo dây an toàn bên hông ra rồi vươn người sang hôn nhẹ lên môi anh. Một cái chạm khẽ như vậy cũng đủ để Boun vui sướng, cảm nhận được cậu muốn lùi lại, anh đưa tay ra giữ chặt lấy gáy cậu mà hôn càng thêm mãnh liệt, thẳng đến khi người trong lòng thở gấp đánh lên vai anh một cái, anh mới buông tha cậu."Vợ ngoan, không được để tên kia lợi dụng, biết chưa?"Prem hừ một tiếng xem như đã biết, vội đưa tay sờ lên đôi môi vẫn còn lưu lại hơi ấm và mùi hương của anh, sưng rồi... Thật là, son môi cũng bị anh nuốt sạch! Cậu chỉ muốn an ủi anh chút đỉnh, ai ngờ được sẽ bị anh cắn như vậy? Đây rõ ràng là cố tình muốn đánh dấu chủ quyền, cố tình để Mek nhìn thấy, nam nhân này tính chiếm hữu thật sự rất chỉnh trang lại mặt mũi, tóc tai một chút, thấy không có cách nào khiến môi bớt sưng thì nhíu mày rồi sau đó mới chậm rãi xuống xe, trước khi đi còn quay đầu lại nhìn anh chồng nhà mình mà nhắc nhở"Nhớ đúng giờ đón Santa!"Nghe cậu nhắc đến con trai, khuôn mặt tuấn mỹ của anh nhất thời trở nên nhu hòa"Em yên tâm."Prem không muốn để con trai ra ngoài, nhưng sớm muộn gì thằng bé cũng phải thích ứng với thế giới tàn khốc kia. Nếu cậu đã quyết định đứng bên người Boun thì không thể mãi bảo bọc Santa được, chim non đều phải học cách té ngã rồi đứng lên, tiếp tục dang rộng đôi cánh của lỗi vì chap trước mình chuyển ver có hơi gấp nên bị lỗi nhiều chỗ TvT huhu mình cũng cảm ơn vài bạn đã nhắc mình nhé!
Boun lớn đến chừng này tuổi chưa từng tiếp xúc với trẻ con, không hẳn là anh không thích tụi nhỏ, mà là tính tình của anh quá lạnh nhạt, cho nên không biết phải làm sao để con nít vui vẻ, cũng chẳng biết đùa. Nhưng là con người luôn luôn có ngoại lệ, anh có thể dịu dàng với Prem, có thể cười với cậu thì tất nhiên cũng có thể cho cục cưng của cậu một ưu người làm trong biệt thự đều trợn to mắt quan sát một lớn một nhỏ đang ngồi ở phòng khách cầm bộ điều khiển đua xe chơi đến quên trời quên đất, sau đó tự hỏi đây là ai? Ông chủ của bọn họ bị ai tráo đi mất rồi? Rõ ràng mặc quần tây âu và áo sơ mi cực kì nghiêm túc, đến cả một cái cúc áo trên cùng cũng gài cẩn thận, bộ dáng mười phần lạnh lùng! Vì cái gì lại hành động như thế!Hoa mắt! Nhất định là hoa mắt! A không không, ảo giác, bọn họ gần đây làm việc quá mệt mỏi nên gặp ảo giác rồi!Fluke quản gia tỏ vẽ mình thật bình tĩnh, nhưng là lúc nhìn thấy đứa nhỏ kia túm tóc Boun rồi cười hắc hắc, ông cũng không nhịn được lặng lẽ vuốt mồ hôi. Cậu chủ hi sinh vì Prem quá nhiều!Boun bế Santa trên tay, mặc kệ cho tóc mình bị giật đến rối, chỉ chăm chăm hỏi"Bảo bối, chú và cha con, ai tốt hơn?"Cục bột nhỏ mím môi suy ngẫm, một lát sau vẫn chưa mở miệng trả lời, đôi mắt to tròn đảo qua đảo lại liên tục. Trong suy nghĩ của thằng bé, hai người ai cũng tốt cả, chỉ cần cho thằng bé bánh kẹo và chơi cùng nó là được rồi. A, còn phải dễ nhìn nữa!Người nào đó IQ rất cao, tất nhiên cũng mau chóng học được cách lấy lòng đứa nhỏ này, vội nói"Một lát ra ngoài, chú dẫn con đi mua bánh, có thích không?"Anh cũng không để ý khi ở bên cạnh Santa, cái vẻ thâm trầm đáng sợ của mình lại tự nhiên tiêu thất. Vì muốn dụ dỗ đứa nhỏ này mà anh bỏ ra không ít công sức, mặt mũi cũng mất hết, bị Fluke quản gia cười trộm mấy lần."Thích!"Tiểu bảo bối thân thiết ôm cổ Boun, cảm giác được cưng chiều thật sung sướng, giống như khi ở bên cạnh baba vậy."Vậy con thích chú, hay là cha của con hơn?"Vừa hỏi đến đây, khuôn mặt tròn tròn của Santa lại nghệch ra và bắt đầu suy tư. Biết đứa nhỏ này đã gần gũi Mek trong thời gian khá dài, tình cảm cũng rất tốt nên Boun cũng không ép nữa. Khẽ đưa tay bóp nhẹ gò má của thằng bé một cái, xúc cảm mềm mại, giống như sờ vào một cái bánh pudding có độ đàn hồi cao vậy, chẳng trách mọi người lại thích trẻ sửa sang lại đầu tóc một chút rồi ôm Santa ra ngoài, tự mình lái xe đưa thằng bé đến công viên chơi. Nếu Prem đã để ý đứa nhỏ này như vậy, thì biết đâu anh có thể thông qua thằng bé mà một lần nữa khiến cậu mở lòng với mình. Dù cách anh ép cậu trở lại bên cạnh anh rất đáng giận, nhưng anh không hối hận."Chú, con muốn chơi cái kia!"Santa chỉ tay vào một cây cầu trượt hình chim cánh cụt trong công viên, vui sướng kêu lên."Được. Cẩn thận một chút."Boun cẩn thận dắt tay thằng bé đến gần, phát hiện nơi này có rất nhiều trẻ nhỏ đang ngồi xây lâu đài cát hoặc chơi đuổi bắt. Mà phần lớn phụ huynh của bọn nhỏ đều là phụ nữ!Anh vừa đến, lập tức khiến mấy người xung quanh phóng ánh mắt sang, có kinh ngạc, có tò mò, cũng có yêu thích. Thời đại này muốn tìm một người đàn ông chịu giúp vợ trông con cũng đâu có dễ dàng gì, muốn đàn ông vừa tốt tính vừa đẹp trai thì càng khó như lên trời! Nhưng là người kia rõ ràng thuộc dạng đàn ông hiếm có đó!"Chào cậu, cậu là cha đứa nhỏ này sao?"Có người phụ nữ trung niên ôm con gái đến gần chỗ cầu trượt, tò mò nháy mắt chuyển sang chế độ xa cách ngàn dặm, lạnh nhạt ừ một tiếng. Người kia thấy vậy cũng không tránh ra, hơn nữa nhiệt tình nói"Chàng trai, chắc là vợ cậu phải hạnh phúc lắm! Tôi mấy lần bảo chồng trông con, ông ta đều một hai tìm cớ để từ chối đó!"Khuôn mặt của người nào đó hơi giãn ra, dường như lời nói của bà dì này khiến anh vui vẻ hơn một chút. Anh ôm thân thể bé nhỏ của Santa thả lên trên cầu trượt, sau đó dặn dò"Nhớ cẩn thận."Santa ngoan ngoãn gật đầu, gò má phiếm hồng vì hưng phấn, sau đó nhân lúc Boun vừa buông tay liền trượt vù xuống dưới. Cầu trượt không cao lắm, lại rất ngắn và an toàn, là loại dành riêng cho trẻ chân nhỏ của Santa đặt xuống đất, sau đó lạch bạch chạy về phía Boun, cười toe toét"Lần nữa lần nữa! Con muốn chơi lần nữa!""Ừ..."Boun lại ôm đứa trẻ lên, cho nó tiếp tục trượt dì đứng bên cạnh hai mắt long lanh lấp lánh nhìn anh"Đúng là một ông chồng tốt! Không biết vợ năm nay bao nhiêu tuổi rồi, vợ cậu hôm nay bận phải không?"Nam nhân được khen, ngoài mặt thì không biểu hiện gì, nhưng trong giọng nói đã có phần thân thiện hơn một chút"Em ấy có việc phải làm nên tôi đưa con trai ra ngoài chơi.""À vậy sao? Cậu thật chịu khó!"Nói đôi ba câu xong, bà dì liền cắp nách con gái chạy trở về bởi vì đã đến giờ nấu cơm. Cùng lúc đó, điện thoại Boun cũng reo vang, anh nhìn màn hình, ngoắc tay với Santa"Là baba con gọi."Bảo bối đang định trượt thêm một vòng nữa thì nghe đến baba, vội chạy ù qua, chờ mong nhìn điện thoại.[Anh đang ở đâu?]Trong giọng nói có một chút lo lắng cùng gấp gáp, Boun không trả lời mà đưa điện thoại đến trước mặt bảo bối. Hai cánh tay nhỏ đưa ra ôm lấy di động, cười hì hì"Ba? Con đang ở công viên với chú! Ba mau tới trượt cùng con đi! Chú sẽ bế ba lên, chú rất khỏe!"Vừa nói vừa nhìn Boun bằng ánh mắt hâm mộ, sau này lớn lên Santa cũng sẽ khỏe như chú, có thể bảo vệ được mẹ![Bảo bối? Là công viên gần quảng trường thành phố sao? Đợi một chút, ba đến ngay!"Prem nói đến ngay, nhưng cũng mất hết gần mười phút lái xe, trong lúc đó Santa đã chơi được rất nhiều trò, hiện đang buồn ngủ được Boun ôm ở trong cậu nhìn thấy hình ảnh nam nhân cao lớn ngồi ở trên ghế đá an tĩnh ôm con trai mình, tim không hiểu sao lại đập thình thịch lên. Dưới bóng cây, Boun rút đi biểu tình nghiêm khắc cứng ngắc thường ngày của mình, thay vào đó là dáng vẻ ôn nhu vuốt ve đầu nhỏ của bước nhanh đến nhìn con trai đang lim dim, lại nhìn anh thật sâu"Anh ra ngoài, sao không gọi cho Plan?""Chỉ là đi chơi một chút, em nghĩ tôi sẽ để thằng bé xảy ra chuyện sao?"Boun hơi ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt lo lắng của cậu, trong lòng ẩn ẩn không vui, chẳng lẽ anh không đáng tin như vậy?"Được rồi, anh có cho thằng bé ăn cái gì chưa?"Anh nghe cậu nói vậy mới sực nhớ ra cả buổi chưa đưa bảo bối đi ăn, dù sao cũng là lần đầu tiên chăm trẻ, tất nhiên sẽ xuất hiện chút thiếu khuôn mặt tuấn mỹ trong nháy mắt có chút cứng lại, Prem liền biết anh quên mất việc quan trọng này. Nhưng cậu cũng không trách anh được. Việc nam nhân cao ngạo này hạ mình đưa con trai cậu đến công viên chơi đã phần nào xoa dịu trái tim đáng thương của cậu rồi. Đây không biết có được gọi là một loại thành tựu hay không?Cậu chớp mắt nhìn anh, không nhanh không chậm nói"Gun tổng nên đưa con trai tôi về rồi, thằng bé đang tuổi phát triển, cần ăn uống đầy đủ. Tôi không muốn bảo bối của tôi bị đau dạ dày như anh."Mặc dù là đang bị trách móc, thế nhưng Boun không có chút khó chịu, cố tình chỉ nghe mấy chữ cuối cùng mà cậu nói. Thì ra cậu vẫn nhớ anh bị đau dạ dày sao?Boun ôm Santa lên, theo chân Prem trở lại biệt thự, sau đó mặt dày đi theo cậu về tận phòng."Anh có thể ra ngoài, tôi muốn thay quần áo."Prem trực tiếp đuổi người, may mắn là anh không ngang ngạnh như trước kia, mỗi lần cậu thay đồ đều đứng nhìn chằm chằm. Anh xoa xoa đầu cục cưng một cái rồi mới đi ra lại hai người trong phòng, Prem đơn giản tắm sơ qua rồi xuống phòng bếp làm mấy món đơn giản cho con trai. Trước kia cậu đã có sở thích nấu ăn, về sau lại sinh Santa ra thì càng chú trọng vấn đề cơm làm xong hết thảy, Prem mới lên đánh thức bảo bối dậy, dẫn thằng bé xuống phòng sống ở trong biệt thự này cũng không khác ở nhà dì cậu nhiều lắm, miễn là không bị giam lỏng thì vẫn rất thoải lúc hai ba con ăn cơm, Boun lười biếng đi xuống rồi tự mình múc một chén cơm nhảy vào bàn ăn."Không có phần của anh."Prem lập tức hạ giọng đuổi khách, đáng tiếc Boun ngay cả nháy mắt một cái cũng chẳng thèm làm, tùy tiện đưa đũa vào trong đĩa rau nhân xinh đẹp cau mày đặt chén xuống, ánh mắt khó hiểu nhìn Boun."Nguyên liệu làm mấy món này đều lấy trong tủ lạnh của tôi, vì sao không cho tôi động vào?"Anh chống cằm, ngón tay thon dài nâng đũa lên gắp thêm một miếng thịt vào chén mình rồi bắt đầu mặc kệ người nào đó, vừa ăn vừa vụng về gắp cho baba của không nói nữa, im lặng ăn cơm. Cứ xem như trong lúc dùng bữa có một con ruồi đậu lên bàn là được rồi, sao phải nhiều lời?Một nhà ba người ăn thực yên tĩnh và hòa hợp, khiến cho Fluke quản gia vui thay bọn họ. Mặc dù hơi tiếc nuối vì đứa nhỏ kia không phải con của cậu chủ nhưng thằng bé rất đáng yêu, cũng rất lễ phép hiểu chuyện, ông cực kì yêu thích. Bình thường ở độ tuổi này trẻ con hay nhõng nhẽo và bám mẹ, nhưng Santa không giống vậy, cả ngày vui vẻ tươi tắn như mặt trời nhỏ, không ngừng truyền sinh khí cho lão già sắp xuống lỗ như ông.
Thời điểm ở Mỹ, Hứa Nhan một đường làm ăn khấm khá, sau đó trong giới kinh doanh bắt đầu có chút danh tiếng, từng được mời dự tiệc rất nhiều, hiện tại bước chân vào bữa tiệc không còn luống cuống sợ hãi như ngày xưa bỏ qua những ánh mắt dò xét của người bên cạnh, tiện tay đưa thiệp mời ra, sau đó ngẩng đầu liền nhìn thấy một người đàn ông tóc vàng mặc vest trắng đứng gần cửa, bởi vì dáng người của anh rất cao nên cũng dễ gây chú mặt đẹp trai của Bạch Hạo Trì treo lên nụ cười ôn hòa khiến cho mọi người như đắm chìm trong gió xuân ấm áp. Ánh mắt của anh nhìn về phía này, phát hiện ra hai mẹ con Hứa Nhan thì độ cong khóe môi càng cao hơn, chân dài bước nhanh tới."Hứa Nhan, em đến rồi."Anh chào hỏi xong liền ngồi xuống ôm lấy Thiên Vũ, không thèm để ý để ánh mắt thờ ơ của Hứa Nhan, hôn một cái lên khuôn mặt đầy thịt của bảo bối rồi nói"Chúng ta mặc vest trắng, thật giống một gia đình."Hứa Nhan không biết nói gì với cái tên mặt dày này, cô dám cá tám phần là anh ta biết Thiên Vũ thích màu trắng nên mới mặc như vậy! Lúc trước còn luôn mồm tự nhận mình là người đàn ông của cô, có một lần bị cô mắng té tát thì lại rất thản nhiên đáp"Xấu hổ là gì? Anh không biết xấu hổ! Nếu ngượng ngùng thì làm sao theo đuổi em được?"Bạch gia chỉ có một đứa con trai độc nhất là anh, vậy mà đã ba mươi mấy tuổi đầu vẫn chưa chịu kết hôn, cứ kiên trì bám dính lấy hai mẹ con cô làm gì không biết!Thiên Vũ thấy Bạch Hạo Trì mặc vest trắng giống mình thì rất vui vẻ, vươn hai cánh tay bé nhỏ ra ôm chặt cổ anh rồi đột nhiên gọi"Papa!"Một tiếng kêu này khiến lông tóc của Hứa Nhan dựng đứng cả lên, vội vàng cúi đầu trừng mắt với con trai. Mà Bạch Hạo Trì cũng sững sờ trong chốc lát, sau đó đem thằng bé bế lên trên tay, ánh mắt tràn ngập yêu thương. Anh cảm thấy sự cố gắng suốt ba năm qua của mình giống như sắp được đền đáp rồi! Chỉ cần một tiếng này của Tiểu Vũ cũng đủ làm anh hạnh phúc hết nửa phần đời còn lại đó!Anh bóp bóp gò má mềm mại của Thiên Vũ, không hề chú ý đến bên cạnh mọi người đều đang giật mình nhìn ba người bọn họ. Trong mắt các khách mời hôm nay, tổ hợp quần áo thuần trắng này rõ ràng là một đại gia đình! Nhưng mà từ trước đến giờ chưa từng nghe nói qua Bạch Hạo Trì có bạn gái, chứ nói gì đến vợ con? Bất quá ai cũng nghe rất rõ ràng, đứa trẻ kia vừa gọi một tiếng "papa"!"Tôi nghe nhầm sao?" Có người lẩm bẩm hỏi."Chắc là nghe sai thật rồi!""Nhưng mà tôi cũng nghe...?"Hứa Nhan hơi nhăn mày, rõ ràng mọi người hiểu lầm, cô rất muốn giải thích nhưng lại không biết mở miệng thế ra nội tâm của cô gái trước mắt đang rối rắm, Bạch Hạo Trì cười khẽ"Tiểu Vũ vô ý nên mới gọi anh một tiếng papa, em đừng chấp thằng bé làm gì, con nít mà."Thật ra trong lòng anh đang vui sướng muốn chết ngất đây, giả vờ khuyên cô xong lại quay sang nói nhỏ với Thiên Vũ"Gọi một tiếng nữa, chú Trì cho con bánh!"Một đứa trẻ ba tuổi thì làm sao cưỡng lại được lời dụ dỗ như vậy? Huống chi cục bột này cực kì yêu thích Bạch Hạo Trì, luôn muốn anh trở thành ruột thịt của mình? Lập tức nhe răng nói"Papa! Trong lòng Tiểu Vũ, papa đứng thứ nhì đó!"Anh chớp mắt nhìn khuôn mặt đáng yêu của Thiên Vũ, chợt hỏi"Con chỉ thích papa thứ nhì? Vậy con thích ai nhất?"Hứa Nhan đứng bên cạnh hai người bọn họ, nghe tới đây chợt thấy cục cưng đưa mắt nhìn về phía mình, cô bất giác nở nụ cười dịu ngoài ba người hòa hợp như vậy, không khỏi khiến xung quanh nổi lên từng trận bàn tán, mà ngay lúc này, chợt có tiếng hừ lạnh. Bạch Hạo Trì cùng Hứa Nhan đồng thời nhếch lông mày nhìn về phía phát ra âm thanh kia."Cũng không biết là con rơi con rớt của ai, lại dám trèo cao!" Người phụ nữ vừa nói chuyện mặc một bộ váy tím bó sát người, trên tay cầm ly rượu vang hơi lắc nhẹ. Cô ta đưa tay hất lọn tóc xoăn dài ra sau lưng, từ từ đi tới trước người bọn họ, lúc di chuyển, cặp mông căng tròn vẽ lên một độ cong xinh đẹp, quyến rũ đến mức có người không nhịn được nhìn chằm năm nay phụ nữ theo phong cách sexy rất nhiều, nhưng so với Hứa Nhan và người mới xuất hiện thì những cô gái khác dường như không đáng nhắc trắng một tím rốt cuộc đối mặt, Hứa Nhan vẫn chưa quên cô ta, trong lòng cũng hơi giật mình, chợt cười nói"Mấy năm không gặp, mồm miệng của Triệu tiểu thư đây vẫn còn bẩn như vậy, cách xa ba thước cũng ngửi thấy mùi."Hứa Nhan không hề cho cô ta chút mặt mũi nào, trực tiếp mở miệng châm biếm khiến cho Triệu Thanh Liên tức giận đến nhăn chặt lông bọn họ đứng tuy không phải là giữa đại sảnh, nhưng lúc này cũng đã có vài người tụ tập đến xem kịch Thanh Liên mấy năm nay sống không được tốt lắm, bị vùi dập trên mạng xã hội thảm không nói nổi. Mà tất cả cũng do người phụ nữ trước mắt gây nên, vừa gặp lại, thấy cô ta so với trước kia càng trở nên xinh đẹp và tỏa sáng thì căm giận nói"Cô, người đàn bà đê tiện này còn không biết liêm sỉ mà trở về? Vì tiền bán thân, sau đó lại vì tiền bỏ rơi chồng mình, giờ thì trắng trợn đi ve vãn người đàn ông khác! Nếu tôi là cô, tôi sẽ cắn lưỡi mà chết sớm một chút! A, đứa nhỏ này là con của cô và người đàn ông nào đấy? Chắc là ngủ với nhiều người quá nên không nhớ rõ chứ gì? Cô..."Bạch Hạo Trì cũng từng nghe nói qua tên của Triệu Thanh Liên, vốn dĩ không có thiện cảm với cô ta, bấy giờ lại nghe những lời nói vô cùng thô tục này, không nhịn được mà quát"Câm miệng!"Bình thường Bạch Hạo Trì rất hòa nhã, thậm chí người ta chưa bao giờ thấy anh nổi giận thật sự, nhưng lúc này khuôn mặt vốn luôn tươi cười chợt nghiêm lại. Ánh mắt lạnh lùng không có chút tình cảm nào nhìn thẳng vào Triệu Thanh Liên, thậm chí còn mang theo ý cảnh cáo nồng đậm, giống như nếu cô ta còn dám nói thêm lời nào, anh sẽ không nể tình mà đem cô ta bóp Thanh Liên bị anh nhìn, hốt hoảng lui về sau mấy bước, khẽ rùng mình. "Lôi cô ta ra ngoài!"Anh vừa ra lệnh, lập tức có bảo vệ tiến lên cưỡng chế đem cô ta lôi ra khỏi đại sảnh, mặc cho tiếng hét như heo bị chọc tiết của cô ta vang lên không Vũ được anh ôm trong tay cũng bị tiếng quát vừa rồi dọa, sợ hãi vươn tay về phía mama của Nhan lười so đo với kẻ điên như Triệu Thanh Liên, nhưng trong lòng không khỏi cảm kích Bạch Hạo Trì. Mắt thấy bảo bối vươn tay ra, cô liền tiến lên ôm bảo bối, giọng nói mềm mại mang theo mấy phần trách cứ đối với người đàn ông bên cạnh"Anh dọa thằng bé."Bạch Hạo Trì quay sang nhìn Tiểu Vũ, nháy mắt lại khôi phục dáng vẻ hiền hòa như trước, biểu cảm xoay chuyển 180 độ, chợt cười hối lỗi"Xin lỗi Tiểu Vũ, là chú không tốt. Đừng giận chú!"Anh đưa tay ra vuốt vuốt đỉnh đầu của đứa trẻ, cậu nhóc cũng không tránh, chỉ là nhìn anh một hồi lâu rồi vùi mặt vào trong cổ Hứa Nhan, chợt lẩm bẩm"Chú Trì ăn hiếp phụ nữ! Con sẽ tìm papa khác tốt hơn cho mama!"Cánh tay đang sờ tóc của thằng bé chợt cứng lại, Bạch Hạo Trì giật giật khóe miệng. Chẳng lẽ từ trước đến giờ Tiểu Vũ chỉ thân cận anh vì anh là ứng cử viên tốt nhất cho vị trí papa kia? Nói vậy, một khi tìm được người xuất sắc hơn, thằng bé cũng sẽ gọi người đó là papa sao?Hứa Nhan nhìn khuôn mặt khổ sở của Bạch Hạo Trì, chợt phì cười. Lúc này, hai nhân vật chính của bữa tiệc cũng đã xuất hiện ở trên sân người đều tập trung nhìn qua, chỉ thấy cha mẹ của Bạch Hạo Trì đứng sóng vai với nhau vô cùng đẹp đôi. Mẹ anh là người Mỹ, các đường nét trên khuôn mặt đều rất hài hòa, hơn nữa mũi cũng rất biết là vô tình hay cố ý, mẹ của Bạch Hạo Trì liếc mắt qua nhìn Hứa Nhan, ánh mắt dừng lại ở thân ảnh nho nhỏ trong ngực cô. Bình thường đối với những người này, hơn phân nửa sẽ thể hiện thái độ ghét bỏ đối với những cô gái đã có chồng còn sáp lại gần con trai mình, nhưng Bạch gia thì khác, bọn họ không giống như vậy. Bà ấy hình như có chút thích thú đối với Tiểu Vũ, làm cho cô hoài nghi đây không phải con trai ruột của mình, mà là cháu nội của bọn họ!Đây là cái tình huống quỷ gì? Hứa Nhan khó hiểu ôm chặt tiểu bảo bối, vô thức dời bước sang bên trái một là Bạch Hạo Trì không hổ danh mặt dày, thấy mẹ anh vừa liếc mắt nhìn thì cười cười áp sát vào bên cạnh Hứa Nhan, một lần nữa biểu thị thái độ của mình. Hai người trên sân khấu nói mấy lời khách sáo, sau đó liền nhập tiệc. Không biết có bao nhiêu người đem quà tặng tới, lũ lượt đi đến chúc mừng Bạch gia. Hứa Nhan ôm tiểu bảo bảo một lúc lâu có chút mỏi, liền đem con trai thả xuống, rồi mới quay sang nhìn Bạch Hạo Trì "Anh trông Tiểu Vũ giúp tôi một chút, tôi đưa quà xong sẽ lập tức trở lại."Thiên Vũ kì thật rất thông minh, thấy mama chuẩn bị đi tặng quà thì không nhõng nhẽo hay bám theo cô, chỉ là kéo ống quần của Bạch Hạo Trì rồi ngoan ngoãn gật đầu với nhạc du dương bắt đầu vang lên trong đại sảnh, mama đi rồi, Thiên Vũ cảm thấy hơi đói bụng, đưa tay chỉ chỉ vào bàn tiệc. Bạch Hạo Trì ôm thằng bé đến một vị trí trống, sau đó kéo ghế cho nó ngồi."Tiểu Vũ muốn ăn cái gì? Chú lấy cho con?"Ngón tay mũm mĩm không khách khí chìa về phía bánh ngọt, tôm hùm, sau đó lướt qua rau câu và vân vân mây mây. Bất quá thằng bé còn nhỏ, cho nên Bạch Hạo Trì chỉ lấy chút đồ ăn không quá nhiều dầu mỡ đặt lên Vũ cầm muỗng không thành thạo lắm, nhưng bình thường cũng chẳng cần ai bón cho, tự mình ăn uống ngon lúc này, Bạch Hạo Trì chợt nghe thấy tiếng gọi của bố mình, ông đứng trên tầng hai ra hiệu cho anh đi lên. Nhưng là bên cạnh còn có một tiểu bảo cần chăm, anh đã đồng ý với Hứa Nhan trông chừng Tiểu Vũ thì không thể bỏ mặc thằng bé cúi người nhìn khuôn mặt có chút lấm lem của Thiên Vũ, cười dụ dỗ"Tiểu Vũ, chú Trì có việc gấp, con ngồi yên ở đây ăn, năm phút sau chú quay lại, được không?"Đầu nhỏ gật gật tỏ vẻ đồng ý, bởi vì bình thường Tiểu Vũ rất nghe lời nên Bạch Hạo Trì do dự một chút liền rời Vũ đang ăn ngon chợt mắc nghẹn, quay đầu tìm kiếm một lúc mới thấy ở trong góc có mấy ly nước trái cây, vội tuột khỏi ghế rồi chạy đến đó. Chiều cao của thằng bé nhỉnh hơn cái bàn một chút, có điều ly nước để hơi sâu bên trong, với không hình bé xíu khó khăn trèo lên ghế, sau đó vươn tay ra ôm lấy ly nước. Thằng bé uống một hớp lại một hớp, chẳng mấy chốc khuôn mặt nhỏ đã đỏ bừng, miệng mũi cay xè, đầu óc cũng choáng vì đang đứng ở trên ghế, nên Thiên Vũ không cẩn thận bị trượt chân, cả người thẳng tắp cắm xuống đất. Độ cao như vậy, cho dù té xuống cũng không đến nỗi gãy tay gãy chân, nhưng trong trạng thái vô thức mà ngã ra thì lại là chuyện khác!Hứa Nhan trở lại vị trí cũ không thấy con trai đâu, vội đi lòng vòng tìm thử. Tuy cô lo lắng nhưng vừa rồi Bạch Hạo Trì ở bên cạnh bảo bối, hơn nữa bảo bối của cô rất ngoan, sẽ không quấy phá, nghĩ vậy cũng hơi yên tâm một biết quay đầu đã nhìn thấy một màn làm cho người ta run rẩy kia, thời điểm Thiên Vũ trượt chân, cô sợ đến mức hét lên. Trái tim của cô co rút dữ dội, hoảng hốt phóng tới. Nhưng là khoảng cách của bọn họ cũng hơn năm mét, trừ khi cô có năng lực dịch chuyển tức thời, nếu không, làm sao đến kịp?Nhiều người cũng bị tiếng hét của cô làm giật mình, trong lúc nguy hiểm cận kề, một cánh tay hữu lực đột nhiên vươn đến, vững vàng ôm được thân thể bé xíu của Thiên Nhan chỉ lo nhìn chằm chằm vào con trai, dưới chân mềm nhũn suýt chút đứng không vững. Rốt cuộc thấy thằng bé không sao, vội chạy nhanh đến nhìn, tay vừa chạm lên da thịt mềm mại liền phát hiện có chút nóng, khuôn mặt nhỏ cũng ửng hồng. Chẳng lẽ thằng bé uống rượu? Cô quýnh lên, hết sờ đông lại sờ tây, sờ khắp thân thể của bánh bao nhỏ, hoàn toàn không chú ý đến người bên bao nhỏ ợ lên một tiếng, mở đôi mắt đen láy linh động ra, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của người đang bế mình, miệng nhỏ của bảo bối khẽ mở. Một lúc sau, mơ mơ màng màng gọi"Papa."Hứa Nhan thật hết nói nổi đứa trẻ này, hiện tại gặp ai cũng gọi papa được!"Papa?"Giọng nói trầm ấm vang lên bên tai cô, rất dễ nghe, nhưng Hứa Nhan cũng không suy nghĩ nhiều lắm, vừa ôm Thiên Vũ vào lòng vừa kiểm tra thân thể con trai thêm lần nữa. Sau khi xác định bảo bối ổn, cô mới ngẩng đầu lên"Cảm ơn anh rất nhiều. Anh đừng để ý, thằng bé uống nhầm rượu..."Cô nói đến đó chợt ngừng lại, bởi vì vừa rồi cứ lo cục cưng xảy ra chuyện nên không có ngẩng đầu lên, mà chiều cao hai người cũng chênh lệch rất nhiều, lúc này mới nhìn được mặt của người đàn ông trước ta không có bất kì biểu cảm gì, chỉ là nhìn cô bằng ánh mắt lạnh Nhan cảm thấy ngực trái bắt đầu nhói lên, khuôn mặt tuấn mỹ khiến cho người đối diện hít thở không thông này vẫn luôn ám ảnh cô suốt mấy năm qua! Cơ thể cô giống như rơi vào trong vũng bùn, động tác chậm rì rì đứng thẳng lên. Máu trong người cô lúc này cũng sắp bị đông cứng, đầu ngón tay lạnh ngắt. Ông trời, chính là thích trêu ngươi như vậy.
Hứa Thiên Vũ nhăn nhăn mũi nhỏ đánh cái hắt xì, sau đó mới dùng giọng điệu ngái ngủ nũng nịu ôm cổ cô“Mama, ôm.”Nhìn đến dáng vẻ đáng yêu này của con trai, Hứa Nhan hận không thể cắn cho một cái, đưa tay ra ôm lấy thằng bé rồi bế vào trong nhà vệ sinh bắt đầu đánh răng rửa khi thay cho cục cưng một cái yếm jean xong, Hứa Nhan mới thu xếp thêm chút quần áo vào va li. Đứa nhỏ thấy cô làm việc cũng mon men đi lại gấp quần áo của mình, chẳng khác gì một ông cụ non cả, cánh tay ngắn ngủn khó khăn lắm mới cuộn được đồ lại, sau đó đem đưa cho cô. Hứa Nhan xoa đầu con trai, quăng qua một ánh mắt tán thưởng.“Cục cưng giỏi lắm!”“Mama, chúng ta sẽ đi du lịch sao?”Khuôn mặt nhỏ nhắn háo hức nhìn cô, khiến Hứa Nhan có chút khó xử“Không phải, bảo bối, chúng ta chuyển đến nơi khác ở.”Hứa Thiên Vũ gật gù đầu nhỏ, không nhõng nhẽo đòi ở lại đây, mà ánh mắt còn phát sáng hơn bởi vì được đến nhà mới. Tính tình chính là ngoan ngoãn như vậy, thật giống cô khi còn bé. Hứa Nhan tự khen bản thân một phen, sau đó ôm con trai ra ăn sáng, sẵn tiện kéo va li ra đến nhắn tin hẹn gặp Bạch Hạo Trì, nhưng anh lại có chút việc ở công ty nên không đến được, đành gọi điện thoại cho anh.“Hạo Trì, tôi có chuyện quan trọng muốn nói, anh không đến được cũng không sao.”[Có chuyện gì? Sao em lại gấp như vậy? Đợi anh một lát được không?]Đầu dây bên kia vang lên âm thanh dễ nghe của Bạch Hạo Trì, khiến khóe mắt Hứa Nhan cũng hơi cay. Cô nên làm sao mới đúng? Cô không muốn Bạch Hạo Trì bị tổn thương, càng hi vọng anh ấy có thể hạnh phúc, nhưng cuối cùng con trai cô vẫn quan trọng hơn anh ấy.“Thời gian qua, rất cảm ơn anh.”[...] Bạch Hạo Trì cảm giác được có gì đó không đúng lắm, nghe xong chỉ im lặng, chờ cô tiếp tục tiếp lời.“Tôi nghĩ chúng ta nên dừng lại ở đây, có được không?”Hứa Nhan cắn môi, tựa đầu vào trên cửa nhìn ra khoảng sân nhỏ bên ngoài, ánh mắt không có tiêu cự.[Ừ. Em có thể nói cho anh lí do không?]Giọng của Bạch Hạo Trì nghe thật nhẹ, chỉ là cô có thể cảm nhận được tâm tình của anh hiện giờ, có lẽ rất khó chịu, rất tuyệt vọng. Hứa Nhan không đành lòng khiến anh khổ sở, thành thật nói“Anh biết chuyện của tôi và Phỉ Ngạo, vậy ắt hẳn anh cũng biết cha của Thiên Vũ là ai, phải không? Hôm qua anh ta có đến tìm tôi.”Hứa Nhan nói đến đây lộ ra sự bất đắc dĩ và mệt mỏi, khiến tim Bạch Hạo Trì như thắt lại.[Anh có thể giúp em.]“Không giúp được, Hạo Trì, tôi biết Bạch gia và Phỉ gia không thua kém gì nhau, nhưng Phỉ Ngạo chưa từng ký giấy ly hôn, trên danh nghĩa, tôi vẫn là vợ của anh ta. Hơn nữa, Tiểu Vũ…”Chuyện này đối với Bạch Hạo Trì là không công bằng, thậm chí cô còn làm anh chịu khổ bên cạnh cô nhiều năm như vậy, cô cảm thấy cực kì áy náy.[Em đang ở đâu? Anh sẽ đến.]Bạch Hạo Trì chỉ đơn giản hỏi như vậy, cũng khiến nước mắt cô sắp tràn mi. Anh ấy có phải tên ngốc không chứ?“Vẫn còn ở nhà dì.”[Chờ anh.]Nói đến đây liền tắt máy, Hứa Nhan biết anh ấy đang trên đường đến, đứng ở trước cửa nhà thẫn thờ mất một lúc thấy từ ngoài cổng, một nam nhân tuấn tú vận áo sơ mi đen bước vội về phía cô, tóc mai trước trán hơi rối loạn. Cô đợi anh đến gần, đưa tay giúp anh chỉnh lại những sợi tóc vào Hạo Trì hiếm khi thấy được vẻ mặt dịu dàng này của cô, sững người lại trong chốc lát, chợt cười khổ bắt lấy tay cô, ánh mắt vô cùng chân thành“Hứa Nhan, nếu anh cầu hôn em, em sẽ đồng ý sao?”Hứa Nhan thở dài một hơi, cảm nhận được bàn tay có chút vết chai của anh mang theo hơi ấm, trong lòng cũng mềm xuống. “Có lẽ, sẽ đồng ý.”Bạch Hạo Trì vuốt ve lòng bàn tay trắng mềm của cô, môi mỏng hơi mím“Anh thật muốn biết, em có từng nảy sinh chút tình cảm nào với anh hay không?”Hứa Nhan rũ mi mắt, thật lâu sau mới trả lời một chữ “Có.”Bạch Hạo Trì nhìn cô, đột nhiên đưa tay kéo cô vào trong lòng mình. Nam nhân cao khoảng 1m8 có hơn, cho dù lúc này Hứa Nhan đi giày cao gót cũng còn kém đến mười mấy phân, vì vậy đầu liền tựa vào trên cổ được mùi hương quen thuộc trên tóc cô, Bạch Hạo Trì khẽ nói“Như vậy là đủ rồi. Nếu Phỉ Ngạo lại một lần nữa làm tổn thương em, anh nhất định sẽ không tha cho hắn.”Khi nói ra lời này, ánh mắt Bạch Hạo Trì cực kì ngoan độc và quyết tuyệt. Anh biết Hứa Nhan yêu thương Tiểu Vũ như thế nào, cũng hiểu cô còn nhiều tình cảm với Phỉ Ngạo. Anh không muốn dễ dàng buông tay, lại không đành lòng để cô khó xử. Nếu Phỉ Ngạo đã dùng cách này giữ cô lại bên mình, thì tốt nhất đừng để anh phải thất cúi đầu, hơi thở nóng rực phả lên gò má xinh đẹp của Hứa Nhan“Đây xem như lợi tức vì những năm qua.”Dứt lời, Bạch Hạo Trì cúi đầu hôn xuống, hai cánh môi nhẹ nhàng chạm vào nhau. Lần đầu tiên sau chừng ấy năm, Hứa Nhan tiếp xúc thân mật với nam nhân như vậy. Cái hôn của anh không bá đạo lại ngang ngược như Phỉ Ngạo, mà có thêm mấy phần ôn nhu, đầu lưỡi trượt vào trong miệng cô, Hứa Nhan cũng không phản kháng chút nào, để mặc anh Hạo Trì quyến luyến ở cánh môi của cô hôn nhẹ một cái, sau đó mới buông cô ra. Khuôn mặt Hứa Nhan ửng hồng vì thở gấp, hơi thở thơm ngát quanh quẩn bên chóp mũi anh. Anh thật hi vọng có thể ôm cô như thế này mãi, vĩnh viễn cũng không Nhan nhìn khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc, tim cũng nhảy lên liên hồi, cô khó xử nói“Xin lỗi anh.”“Không cần phải xin lỗi, là anh tự nguyện.”Bạch Hạo Trì khẽ cong khóe môi, trên nụ cười còn có mấy phần nhu tình ngọt ngào, khiến cho người đối diện hơi thất thần một chút.“Em phải chuyển đến chỗ ở của anh ta?” Anh nhìn va li sau lưng cô, trong lòng hiểu rõ một chút.“Không còn cách nào…”Hứa Nhan hít sâu một hơi, lặng lẽ rút khỏi cái ôm của Bạch Hạo Trì.“Anh đưa em đi.”Bạch Hạo Trì không yên tâm khi để cô trở lại bên cạnh người kia, nhưng là nếu Hứa Nhan đã quyết định thì anh sẽ tôn trọng cô. Chỉ cần Phỉ Ngạo dám làm ra chuyện có lỗi với Hứa Nhan, anh nhất định không tiếc hi sinh nhiều thứ để cho hắn trả giá người Phỉ Ngạo phái ra theo dõi Hứa Nhan vẫn luôn túc trực ở gần đó, dùng máy ảnh chụp trộm, sau đó trực tiếp cắm vào máy tính gửi cho Ngạo nheo mắt lại, nghe thủ hạ báo cáo lại tình huống của cô xong, cả người liền tựa vào trên ghế dù biết lúc này cô đang trên đường tới chỗ của anh, nhưng trong lòng không thấy vui sướng chút nào, ngược lại khó chịu và tức giận vô cùng. Cô đồng ý trở lại bên cạnh anh, lại vẫn cùng người đàn ông khác thân mật như vậy, bảo anh bình tĩnh cũng thật làm khó anh! Anh ném áo khoác xuống ghế, tự mình đi ra cửa đón Nhan nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của Phỉ Ngạo phủ kín băng sương, không khỏi nhíu mày một cái. Trước kia khi ở chung với anh, anh cũng không giống như bây giờ ngang ngược lại đáng ghét như thế!Cô dắt tay Thiên Vũ, chỉ thấy thằng bé vẫy vẫy tay với Bạch Hạo Trì“Papa đi làm, ngày mai nhớ đến đón con cùng mama đi ăn.”Đứa nhỏ này vẫn chưa ý thức được lời mình nói ra có bao nhiêu lực đả kích đối với người đàn ông đang đứng trước biệt thự đón bọn họ, hồn nhiên hôn gió với Bạch Hạo Trì. Mà Bạch Hạo Trì nhận thấy ánh mắt âm lãnh của Phỉ Ngạo bắn qua chỗ mình, cười càng thêm sâu“A, papa đã biết, con nhớ chăm sóc tốt cho mama.”Có thể chọc tức Phỉ Ngạo nhưng lại khiến hắn ta không thể nói ra lời nào, Bạch Hạo Trì cảm thấy bản thân quá sung sướng. Lúc ở trên xe anh đã âm thầm ra hiệu cho Tiểu Vũ, khi xuống xe nhất định phải gọi anh là papa, không nghĩ đến đứa nhỏ này lại còn bồi thêm một câu ngày mai nhớ đến đón con. Như vậy là gián tiếp tạo cơ hội cho anh tiếp cận Hứa Nhan, không phải sao?Bạch Hạo Trì lái xe rời đi, lúc này Thiên Vũ mới ngẩng đầu nhìn người đàn ông xa lạ kia, thấy ánh mắt đáng sợ của người ta, liền sợ đến mức rụt cổ ôm đùi Nhan không nói gì, một tay kéo va li, một tay dẫn Thiên Vũ đi vào, thậm chí là chủ nhà như Phỉ Ngạo cũng phải đi sau cô. Mấy lần anh muốn giúp cô kéo đồ, lại bị cô từ chối phòng trước kia cô ở vẫn không có chút thay đổi, cách bài trí, vật dụng trong phòng đều còn. Cô đưa tay chạm vào, thế nhưng không thấy chút bụi bặm nào, giống như có người thường xuyên lau dọn. Giường và tủ đều được đổi qua, nhưng vẫn kiểu dáng cũ. Cô hơi nghiêng đầu nhìn Phỉ Ngạo, chợt nói“Tôi muốn thay toàn bộ bài trí của căn phòng này, không biết có phiền Phỉ tổng hay không?” Phỉ Ngạo đứng ở nơi đó, phất tay phân phó cho người làm. Những người kia đầu tiên là kinh ngạc, sau đó như kiểu ra mà lui xuống. Trước kia ông chủ vẫn luôn không cho người khác xê dịch những thứ trong phòng, cho dù lúc thay cái mới cũng phải đặt đúng vị trí cũ, mỗi ngày còn cho người dọn dẹp kĩ lưỡng. Bọn họ luôn suy đoán ông chủ hẳn là rất yêu bà chủ, sau này bà chủ trở về sẽ cảm động biết bao. Nhưng để cho bọn họ thất vọng là bà chủ có vẻ đã thay đổi, còn dắt theo một đứa trẻ không biết là con quản gia thở dài một hơi, dù sao cũng là chuyện của bọn trẻ, ông thật sự không tin Hứa Nhan lại nhẫn tâm như vậy. Cứ để bọn họ tự giải quyết chuyện của mình đi Ngạo nhìn đứa trẻ vẫn luôn ôm bắp đùi Hứa Nhan, chợt ngồi xuống rồi vươn tay ra“Đến đây.”Thiên Vũ giống như chú thỏ nhỏ bị kinh sợ, liều mạng bám vào trên người Hứa Nhan, mắt mũi nhắm tịt lại, so với dáng vẻ tươi cười với Bạch Hạo Trì thì hoàn toàn đối ngươi của Phỉ Ngạo co rụt, âm giọng đột nhiên trở nên dịu dàng, khí tức quanh thân cũng nhanh chóng biến mất không thấy“Tiểu Vũ mau đến đây, cho chú ôm một cái.”Hứa Nhan chỉ thấy cay khóe mắt, mặc dù là hận người này, nhưng dù sao đứa nhỏ cô mang thai chín tháng mười ngày sinh ra cũng là con của anh ta. Cô cúi đầu vuốt ve đỉnh đầu Thiên Vũ, thằng bé lúc này mới rụt rè đi về phía Phỉ Ngạo, khuôn mặt trắng trẻo, đôi mắt mười phần giống Hứa Nhan khiến trong lòng anh mềm Ngạo vươn tay đem Thiên Vũ ôm vào trong lòng, không hiểu sao sinh ra một loại cảm giác yêu thích khó hiểu. Mà bảo bối vẫn như cũ còn sợ anh, khi đầu ngón tay Phỉ Ngạo chạm đến trên gò má của thằng bé, cơ thể nhỏ lập tức hơi run lên.“Đừng sợ, chú chỉ muốn ôm con một chút.”Lúc này Phỉ Ngạo trông chẳng khác gì một người đàn ông bình thường được ôm con nít, động tác vụng về bế thằng bé Nhan ngăn nước mắt lại không để mình tiếp tục xúc động, chỉ là đứng ở nơi đó nhìn chăm chú vào bọn Vũ lúc đầu không thích ông chú này lắm, tại vì lần trước ông chú này làm mama buồn! Nhưng mà huyết mạch tương liên, thằng bé rất nhanh đã thích ứng với hơi thở của Phỉ Ngạo, bàn tay nhỏ nghịch ngợm bẹp một tiếng vỗ vào trên mặt làm đứng ở một bên thấy vậy vội cúi đầu, hoảng sợ nhìn mũi giày của khí trong phòng nháy mắt giống như hạ xuống mấy độ liền, Hứa Nhan cũng sợ anh ta sẽ ra tay với đứa nhỏ, vội tiến lên mấy bước muốn ôm con trai về. Nhưng là lúc này Phỉ Ngạo chợt bật cười khiến cô khựng quản gia đứng gần cửa đang ghi lại danh sách đồ cần thay cũng giật mình. Đã bao lâu rồi, cậu chủ không có cười qua? Là cười thật sự, không phải nhếch môi khinh thường hay tự giễu!“Sau này muốn ăn cái gì, chú liền đưa con đi ăn, không cần phải phiền chú Trì của con.”“Chú thật tốt!”Tiểu Vũ nghe đến đồ ăn lập tức rạng rỡ, ôm khuôn mặt tuấn mỹ của Phỉ Ngạo hôn một cái trạng đang căng thẳng của Hứa Nhan cuối cùng cũng hạ xuống. Nếu bọn họ có thể ở chung vui vẻ như vậy thì cũng tốt, đỡ cho anh ta mỗi ngày đều dọa thằng bé sợ, lâu ngày sẽ sinh ra tâm lý bất ổn.“Buổi chiều tôi sẽ đưa Thiên Vũ qua chỗ dì, sau đó đi làm.”Nghe cô nói lời này, Phỉ Ngạo cũng không có phản ứng gì nhiều.“Được, em có thể làm gì tùy thích, miễn là tránh xa Bạch Hạo Trì ra một chút. Buổi chiều tôi không có việc, sẽ tự đưa Thiên Vũ đi chơi.”“Không cần, thằng bé không thích người lạ!”Hứa Nhan vừa dứt lời, Thiên Vũ lại nói“Mẹ, con muốn đi chơi với chú!”Hứa Nhan “...”Người mẹ này có phải rất vô dụng không? Hứa Nhan trừng con trai một cái, thầm nghĩ rốt cuộc ai mới là phụ huynh của thằng bé!Hiện tại cô phải đi xử lý đám người kia, thật sự không có thời gian chăm Tiểu Vũ, đưa đến nhà dì là yên tâm nhất. Nhưng khổ nỗi ở nơi đó cũng chẳng có gì để thằng bé chơi!Cô đau đầu nói“Tôi không yên tâm, nếu anh muốn ra ngoài, vậy để Bạch Hạo Trì hoặc em gái tôi đi cùng đi.”So với Phỉ Ngạo thì cô càng tin tưởng Bạch Hạo Trì và em gái mình hơn, ít ra anh ta và Hứa Vân cũng yêu thương Tiểu Vũ thật với lời nói thiên vị của cô, Phỉ Ngạo có chút không vui, nhưng thấy cô kiên quyết cũng không tiếp tục dây dưa. Cô đồng ý để con trai ở cùng Bạch Hạo Trì, lại không cho phép anh mang thằng bé đi ra ngoài cũng có lí do. Dẫu sao, Bạch Hạo Trì cũng là bố của đứa trẻ này, không phải sao?
bảo bối em chạy không thoát