truyen ma anh huyen co

Chương 81: Tình cờ gặp trong nhà hàng. Miếng thịt bò chuẩn bị nuốt xuống bị nghẹn ở cổ họng, nàng cố nuốt xuống, mở to mắt nhìn Kim Chính Vũ, tiểu tử này biết mình đang nói gì sao? "Kính nhờ, sao có khả năng tôi thích anh, anh còn nhỏ hơn tôi một năm ba tháng, trong 354 lượt thích / 3,612 lượt đọc. Yêu thích Đọc Truyện. Ma Đạo Tổ Sư đồng nhân - Vong Tiện. Lemonade. Tác giả: Nhất Khẩu Toái Băng Băng. Thể loại: Đồng nhân, đam mỹ, hiện đại, vườn trường, ngọt ngào, HE. Nguồn: Lofter. Truyện Em là công thức mỹ vị tình yêu của anh - Huyên Thảo Yêu Hoa. Truyện ngôn tình, hoàn, cổ đại, hiện đại, xuyên không post nhanh nhất, nhiều nhất. Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn. 1 229, 230, 231. 5 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị Số lượng người viết 1 vạn chữ/ 1 ngày là khá hiếm. 1 chương truyện được coi là phổ thông là khoảng chừng từ 3000 - hơn 4000 chữ. Mời các bạn đón đọc Ác Ma Pháp Tắc của tác giả Khiêu Vũ. Huyên Huyên gật gật cái đầu nhỏ. "Nhớ hả, nhớ như thế nào?" "Luôn nhớ luôn nhớ, nhớ rất nhiều rất nhiều, giống như là màn lộn nhào của tôn ngộ không vậy đó." Giọng nói của cô bé non nớt, bộ dạng thì đàng hoàng. Nghe vậy, Điền Quốc Gia liền bật cười vuốt vuốt cái mũi nhỏ của bé: "Càng ngày càng nghịch ngợm." "Chú Điền càng ngày càng đẹp trai." Wie Kann Ich Eine Reiche Frau Kennenlernen. Từ Nhạc Dương đi đến hang Tý Ngọ đường không xa lắm. Nơi đây là một thắng cảnh lại gần với Hương Tích Tự nên thường có khách nhàn du đi lại hoài. Riêng năm nay số người tới hang Tý Ngọ càng đông hơn bởi vì năm nay là năm Giáp Tý, đứng đầu trong Thập nhị chi. Khởi nguyên thập nhị lấy lý do này hỏi các bốc sư tướng số thì họ sẽ phì cười ngay, năm nào chả là năm dù Giáp Tý có tốt đến mấy vẫn không thay đổi được số mạng của con lại hà cớ gì phải là năm Giáp Tý mới đi du ngoạn. Đối với võ lâm giang hồ thì năm Giáp Tý ở hang Tý Ngọ lại khác hẳn, nó có tầm quan trọng đặc biệt chỉ sáu mươi năm mới xảy ra một là ngày rằm tháng tám ở Ma Vân Thiên hang Tý Ngọ về hướng tây chừng năm dặm có một vách đá đen bóng sừng sững như một bức quỷ thành trên trăm trượng và chạy dài mấy dặm. Ở đây quanh năm sương khói mờ ảo, cảnh đẹp tuyệt trần, nhưng ngoài ra hoàn toàn không có gì khác lạ. Email Website Fanpage Miếu Âm Hồn gió tanh mưa máu Miếu Âm Hồn nằm không xa hang Tý Ngọ bao nhiêu nhưng chẳng bao giờ có người lai vãng đến đó vào ban ngày đừng nói chi đến đêm khuya canh vắng. Trước kia miếu Âm Hồn còn có ít người tới cúng bái, sau này xảy ra sự kiện Thần Hổ xuất hiện giữa ban ngày cắn chết khách chiêm bái thì hoàn toàn hương khói tiêu điều. Phía trước miếu có một khoảng đất trống rất rộng, đúng là địa điểm cho một cuộc gió tanh mưa máu sắp xảy đêm tự nhiên trở gió mạnh hơn những ngày thường khiến từ xa Cung Tào Nghiệp và Công Tôn Chấn đã thấy được những ánh đuốc lập loè tạt ngang. Vị Bang chủ hừ trong cổ họng - Ta tưởng Thượng Dương động oai phong thế nào, hóa ra huy động cả đám lâu la tiểu tốt ra thị Tôn Chấn cùng ý nghĩ nên lẳng lặng gật đầu tán đồng. Ngờ đâu cả hai lướt tới gần một chút liền giật mình cười khổ. Hai bóng người ngồi xếp bằng giữa khoảng đất trống đương nhiên là Tây Vực song hung nhưng chung quanh không có ai cả mấy chục ngọn đuốc vừa thấy ngoài xa được chế tạo một cái cán cắm sâu xuống đất. Nghe tiếng tà áo lất phất, Tây Vực song hung đồng loạt mở mắt ra, nhãn quang chói lọi như điện chớp - Nhị vị thật đúng giờ, không hổ là cao thủ Trung Nguyên thấy chết không Tào Nghiệp trước kia ở Hồng Lô Bình Đài sử dụng “Mạn Kinh Phiêu” oai chấn quần hùng thì bây giờ cũng vận toàn lực tung người lên cao, thân hình đảo nhẹ như lá khô rồi hạ xuống từ từ vô cùng đẹp đúng lúc đó Công Tôn Chấn lướt tới cung tay trầm trầm đáp lễ - Không dám nhận lời khen, nhị vị là Tây Vực song hung?Hỏi là do quen miệng thực ra chỉ nhìn hai gương mặt đen xám với bộ râu rậm cứng như rễ tre là đủ biết ngay không phải nhân vật Trung Nguyên. Chẳng biết do tự tạo hay vô tình mà tên nào cũng có mấy vết sẹo đỏ hỏn kéo ngang mặt khiến sự dữ tợn lộ hẳn ra ngoài. Một tên có vẻ già dặn hơn một chút lạnh lùng trả lời - Ta là Dương Hung, còn nghĩa đệ là Âm Hung. Các ngươi không cho người ngoài đi theo đấy chứ?Cung Tào Nghiệp nổi hùng tâm tráng khí, cất tiếng cười khằng khặc - Lão mỗ cho rằng khác đấy, các ngươi là người Tây Vực, mới chính là người ngoài tại sao xâm phạm Trung Nguyên gây hấn?Song hung đứng bật dậy như chiếc lò xo, rất tức giận vì luôn luôn mang mặc cảm man di mọi rợ. Dương Hung cũng rất giọng cười the thé trước khi trả lời - Các ngươi tưởng rằng chỉ có Trung Nguyên mới sản sinh nhân tài võ học hay thực cho ngươi biết chúng ta hiện giờ chính thức là Tả Hữu Đại Tiên của Thượng Dương động Tôn Chấn giả vờ giật mình - Thế ra Tả Hữu Đại Hung mà ta không biết. Chẳng hay người Tây Vực qui phục lão ác ma Trung Nguyên từ bao giờ thế nhĩ?Tây Vực song hung không hiểu lời nói kháy của Công Tôn Chấn, kiêu ngạo gật đầu một cái - Đối với chúng ta thì hai chữ Đại Hung thích thú hơn Đại Tiên vô bổ, nếu không có lệnh phải giết hai ngươi bằng đuợc thì ta sẽ mời lão già hay ho này đi uống rượu cảm tạ đặt tên rồi chưa gì Tây Vực song hung đã nói trắng ra ý định sát nhân, Công Tôn Chấn tức đến râu tóc dựng ngược, quắc mắt nhìn không chớp - Được lắm, để xem ai sẽ chết trước nào. Ta báo trước, mắt thấy các ngươi nát thịt xương ta cũng không nhỏ lệ Hung từ nãy tới giờ chưa có dịp xen vào, cười khẩy một cái lạnh lùng đỡ lời - Hay ho gì bốn chữ Kiến Tử Vô Khốc mà cứ khoe khoang khi song phương bắt đầu trở giọng khích bác nhau, Bạch Thiếu Hồng ngấm ngầm luồn người sau một bụi cây nhìn ra. Trong bụng chàng hơi lo lắng bởi cự ly khoảng đất khá xa, lại ngăn cản bằng hàng rào đuốc lập lòe, vạn bất đắc dĩ rất khó tiếp đang xoay chuyển đầu óc thì chợt nghe Công Tôn Chấn trầm trầm lên tiếng - Hay ho hay không, ngươi chưa đủ tư cách đâu, hãy gọi Đại Sát Ma Thần ra đây nói chuyện với Bang chủ ta Vực song hung đứng sờ sờ ở đó lấy đâu ra Đại Sát Ma Thần để kêu gọi nhưng Bạch Thiếu Hồng khen thầm Công Tôn Chấn bởi vì lão dò hỏi rất khéo. Dương Hung sầm mặt quát lớn - Bên ngươi hai người ta có một đôi, cần gì tới Động chủ phải ra tay. Bây giờ từng cặp đấu hay xông vào một lượt thì nói ra Tôn Chấn dò hỏi không xong, ngấm ngầm lo ngại địch nhân kéo dài thời gian làm chuyện mờ ám nên liếc Cung Tào Nghiệp trước khi cười gằn - Giết loài sâu kiến chẳng cần thứ tự, hãy cùng lượt giao đấu tiện Vực song hung chợt ngửa mặt cười sằng sặc, âm thanh ghê rợn như ma kêu quỉ hú. Cung Tào Nghiệp và Công Tôn Chấn vội vàng vận công lực lên chờ đợi. Quả nhiên tiếng cười ma quái kia hạ thấp đã thấy thân ảnh Song hung thấp thoáng, chưởng lực chớp mắt theo bộ pháp cuồn cuộn bay tới. Cung Tào Nghiệp không dám khinh thường quát trầm “Giỏi lắm” rồi xuất phát chiêu “Lôi Động Chấn Thiên” ra đón đỡ chưởng lực của Dương phương đều dùng dương cương nên chân khí chạm nhau phát ra âm thanh cực kỳ dữ Âm Hồn không có đá sỏi chỉ toàn nền đất, lập tức cát bụi xoáy lốc cuồn cuộn che lấp cả thân ảnh bốn tay cao thủ. Bởi vì đây là chiêu đầu để dọ dẫm công lực đối phương nên đôi bên đều không đánh tiếp, mau lẹ dựa vào phản chấn cách ly Tào Nghiệp ngầm rà xét kinh mạch thấy chẳng chỗ nào bế tắc mới liếc mắt nhìn Công Tôn Chấn. Lão đại hộ pháp biết ý cười dòn - Hà, tưởng Song hung ghê gớm thế nào, hóa ra Hàn Âm chưởng tầm thường mà nói này bao hàm ý báo cho Cung Tào Nghiệp biết Âm Hung sử dụng chân khí âm còn Dương Hung sử dụng hỏa dương Tào Nghiệp đáp ứng cười khằng khặc lớn tiếng đáp - Hay lắm, thế thì qua mặt Liên Hoàng miên chưởng của Đại hộ pháp sao được. Hỏa Dương chưởng của lão ngoại bang thối tha cũng không làm gì được Chu Cáp Hắc Thần này vô tình Dương chọi Dương, Âm đối phó với Miên chưởng, kẻ tám lạng, người nửa cân rất xứng Hung không hiểu ý địch nhân báo tin cho nhau, nghĩ là mình bị khinh thường nên cau mặt cười quái dị - Các ngươi đừng kiêu ngạo vội, chỉ vài chiêu nữa tha hồ mà cười với diêm tánh Song hung cực kỳ độc ác, nên lời nói chưa dứt đã chia nhau ra tấn công này song phương vận dụng mười thành công lực khiến chớp mắt miếu Âm Hồn biến ra một rừng sấm sét dậy đất. Những âm thanh của dương cương chạm vào nhau pha lẫn âm thanh trầm khô của Âm cực khiến cả một vùng đêm tối náo như bụi đất mờ mịt che phủ toàn bộ, Bạch Thiếu Hồng không thể nhận ra từng chiêu từng thức. Chàng chỉ do âm vọng ước đoán thế trận quân bình thì yên tâm di chuyển một vòng để quan Thiếu Hồng nhận ra ngoài Tây Vực song hung, Thượng Dương động chẳng cắt cử thêm ai mai phục thì không vui, giật mình tự nghĩ - Biết đâu đúng như Thiên Quân lão nhân dự đoán, lúc này Đại Sát Ma Thần đang kéo toàn bộ thuộc hạ đến tổng đàn Hắc Chu bang uy nghĩ chàng càng nản chí muốn rời bỏ hiện trường trở về ngay song như thế chẳng yên tâm tí nào. Sát khí tự nhiên nổi lên cuồn cuộn khiến đôi mắt bắn ra những tia lửa vô hình, gằn giọng tự nói với mình - Đã thế ta chẳng cần tai tiếng giang hồ, cứ mạnh tay xông vào đánh chết luôn Song hung rồi cả ba cấp tốc chạy về là tiện Thiếu Hồng luôn luôn nghĩ đến việc rửa tay gác kiếm rút khỏi giang hồ nên chẳng coi trọng thể diện bao nhiêu, gia dĩ nơi rừng hoang miếu vắng này có ai biết đâu mà sợ. Vì vậy chàng đề khí vượt qua nóc miếu luôn, chưa kịp nhìn kỹ thì đột nhiên Song hung cùng quát lớn một câu khác nhau - Hãy xem Phi lôi tinh đạn của ta mùi vị thế Ma Hỏa hiển linh ngăn chặn kẻ tiếp trợ ra Đại Sát Ma Thần và Tây Vực song hung đã thừa biết thế nào Bạch Thiếu Hồng cũng đi theo, lời nói bộc lộ rất rõ toan quát trả, đột nhiên trước mắt chói lòa đầy màu sắc đỏ vàng rực ra lúc này Dương Hung mới sử dụng tới sự ảo diệu của Hỏa Dương chưởng. Những ngọn đuốc cắm chung quanh chính là cái mồi lửa để chân khí Cực dương của hắn bùng nổ thành bức tường nóng rực ngăn cản Bạch Thiếu thời Âm Hung nhanh tay bắn ra hai viên Phi lôi tinh đạn nhắm vào ngực Công Tôn Chấn lẫn Cung Tào Nghiệp, vừa cản trở họ công kích Dương Hung, vừa nhằm ý định hạ sát nếu cả hai kém đã có sửa soạn trước, Công Tôn Chấn chưa kịp đeo Hắc Quỷ thủ vào hai tay thì hai viên phi lôi tinh đạn đã vi vu bay tới trước ngực, tốc độ mau lẹ vô Tôn Chấn vội vàng quát lớn - Bang chủ hãy cẩn đại hộ pháp hơi nghiêng người, uốn cổ tay tả chộp một cái cho thực chính xác. Viên phi lôi tinh đạn nóng như than hồng cứ rung động vo vo hoài nhưng nằm trong Hắc Quỷ Thủ chẳng đủ áp lực bùng nổ. Vì vậy Công Tôn Chấn thừa đủ thời gian ném vút nó ra ngoài, lão vận sức ném rất mạnh nên viên tinh đạn xuyên qua màn lửa bay thẳng ra ngoài mất dạng, chẳng biết nó có nổ hay không. Công Tôn Chấn chỉ chộp được một viên, riêng viên thứ hai nhắm người Cung Tào Nghiệp bay tới thì không sao bắt đó nó còn cách người năm tấc thì đột nhiên nổ một cái chói mắt. Mấy chục viên đạn nhỏ bắn tỏa ra thành một chùm xanh lè, bao phủ toàn bộ thân hình Cung Tào Nghiệp trong chớp nhoáng. Lão Bang chủ có nghe Công Tôn Chấn hô hoán song tuổi cao sức yếu nên phản ứng chậm đi mất nửa giây, trước mắt đã thấy chói lòa nhãn quang và hơi nóng phủ tới. Tuy vậy không hổ danh Chu Cáp Hắc Thần, Cung Tào Nghiệp dùng một thân pháp kỳ lạ gọi là Lão Mộc Tồi Đảo, đột ngột ngã ngửa người xuống đất giống hệt cây khô bị trốc thường để đối phó với chưởng lực thân pháp Lão Mộc Tồi Đảo trăm lần không sai một bởi vì một phần nhờ vào sức đánh tới của chưởng lực, thân hình ngã sát đất mau lẹ không thể tưởng tượng được. Riêng trong trường hợp này, phi lôi tinh đạn có sức đẩy rất nhẹ nên Cung Tào Nghiệp không kịp tránh né hết mấy chục tia lửa lân tinh xanh lè. Lão Bang chủ chỉ thấy mắt mình chói đau vì mấy chục viên đạn bay vút qua rồi đùi phải đau nhức tột cùng, một viên thấp nhất đã đâm sâu vào da đời lăn lộn giang hồ, Cung Tào Nghiệp ít ra năm bảy lần trúng kiếm hoặc võ khí đối phương song có thấu tới xương cũng chẳng hề kêu la mất thể diện. Vậy mà lần này lão phải rú lên một tiếng thảm khốc thì đủ biết sự đau đớn tới mức tiểu lân tinh vào trong da thịt lại còn kêu lên xèo xèo mấy tiếng nho nhỏ rồi bốc hẳn một lằn khói mới theo máu thoát ra ngoài, cực kỳ bá đạo. Sau tiếng rú đau nhức lại càng tăng thêm vì vậy Cung Tào Nghiệp lập tức ngã lăn ra đất lăn lộn rất thảm riêng về Bạch Thiếu Hồng, chàng bị màn lửa ngăn chặn thì ngẩn người trong tích tắc. Đầu óc linh mẫn của chàng nhận ra hai điều nguyên ủy của ma hỏa. Thứ nhất phải có tia lửa thực sự là những cây đuốc để làm mồi, thứ hai chưởng lực Hỏa Dương chưởng phải cô động đè ép lẫn nhau tới mức nóng bỏng cực độ, thì khi gặp tia lửa mới bùng nổ phát sinh màn lửa chói mắt này. Chàng không chậm trễ, tay trái sử dụng chiêu Thiên Hoàng Đoạt Mạng để chân khí biến thành một vòng tròn sắc bén phát ngang chân của mấy ngọn đuốc. Trong khi đó tay hữu dồn mười thành công lực xuất phát chiêu Trường Ba Lạc Nhạn đánh thẳng vào màn thức này bắt đầu bằng chữ Trường tức là chiêu thứ hai mươi tám, cuối cùng trong bài thơ Xuân Tứ nên lực đạo hùng hậu vô song. Nó lại toàn âm nên khắc chế hẳn hỏa dương chưởng của Dương Hung. Chỉ nghe một âm thanh cực kỳ dữ dội, không ra sấm cũng chẳng phải sét lập tức màn Ma hỏa của địch nhân bị xé rách làm đôi, tạt hẳn qua hai bên. Chớp mắt Ma hỏa cũng không tồn tại bởi vì vừa lúc đó chưởng lực “Thiên Hoàng Đoạt Mạng” cũng đã tiện đứt năm sáu ngọn đuốc, hất bắn nó bay đi xa mấy đã tắt, lối vào rộng mở, chàng nhún chân dùng kinh công Nhãn Vô Quỷ Ảnh xẹt vào hiện trường, quát lớn - Ác ma chớ lộng phải sợ lời hăm dọa này mà Tây Vực song hung dừng tay, hai ác ma rúng động đến tâm can sững sờ nhìn Bạch Thiếu Hồng không chớp mắt. Trong cuộc đời ác ma của bọn chúng, họ chưa bao giờ thấy ai phá rách được màn Ma Hỏa, nhất là người đó lại là một tiểu tử, lại chỉ sử dụng có một chiêu Tây Vực song hung sững sờ, Bạch Thiếu Hồng quay sang Công Tôn Chấn nói mau - Tiền bối cắt luôn phần thịt bị cháy ngay đi, kẻo nó lay lan sang phần khác không Tôn Chấn gật đầu nhanh lẹ nhảy vọt tới điểm vào huyệt cho Cung Tào Nghiệp bất động rồi rút trong người ra ngọn chủy thủ, bắt tay hành Thiếu Hồng lạnh lùng xoay qua Tây Vực song hung gằn giọng nói to - Các ngươi tưởng rằng đất Trung Nguyên không có ai đủ tài trí hay sao mà dám lộng hành. Có giỏi thì cứ tiến lên Vực song hung nhìn nhau gật đầu một cái rất bí mật, thong thả cất tiếng cười - Hai ta ở Côn Luân nghe đồn ngươi có võ công độc bá võ lâm thì không tâm phục tí nào. Bây giờ lần lượt chúng ta giao đấu thử xem lời đồn có thực hay Thiếu Hồng nóng ruột như lửa đốt, gằn giọng khiêu khích ngay - Chậm lắm, chậm lắm. Hai người các ngươi cùng xông lên liên thủ thì may ra mới thắng nổi ta Hung chợt lắc đầu cười - Tiểu tử cao ngạo thật, đáng lẽ là như vậy nhưng riêng hôm nay ta muốn từng người tỉ thí mới học hỏi được sự cao siêu của ngươi. Vả lại Tây Vực song hung hợp bích đánh chết ngươi thì có hay ho gì Thiếu Hồng có cảm giác Tây Vực song hung chậm chạp kéo dài thời gian nên quyết định tốc chiến tốc thắng vận sức quát trầm - Hay lắm, tiếp chưởng đi, đây cũng là chưởng lực Dương cương với Song hung, chàng chẳng hề có tí nhân đạo nào, vì vậy lập tức vận mười thành công lực lên, song chưởng xuất phát cùng một chiêu Xuy viễn tích lịch. Một chiêu đã là dương cương huống gì hai tay cùng sử dụng một lúc nên chân khí cọ sát nhau bắn ra những tia sấm sét nho nhỏ lóa mắt, chưa tới nửa chừng đã phát xuất âm thanh ù ù rất kinh Hung không ngờ địch nhân thiếu niên còn hung dữ hơn mình, nói xong là ra tay liền, biến sắc đưa song chưởng ra đón luồng chân khí toàn dương chạm nhau phát sinh ra một áp lực vô tiền khoáng hậu khó mà diễn tả sự có âm thanh nhưng phải là người ở xa mới nghe thấy còn năm nhân vật trong cuộc chỉ nhận được một âm vang mãnh liệt ù điếc cả tai. Cảm giác này chưa kịp nhận thức thì cuồng phong nổi lên hết sức hung bạo, đất cát cuốn xoáy vô cùng mù xa còn có lẫn tiếng răng rắc của mái ngói miếu Âm Hồn chấn động sắp sụp hẳn xuống. Khiến vôi cát còn mù mịt hơn đám hỗn độn kinh người đó chỉ nghe được tiếng rú tắc nghẹn của Dương Hung chứ không thấy thân hình của hắn bắn đi đường nào. Đến lúc đột ngột, có một âm thanh trầm đục, mọi người mới phát giác ra tên ác ma đã đập lưng vào vách miếu một cái thực mạnh. Thân hình của hắn ưỡn lên một cái, bàn tay còn chút cử động vừa đưa lên tỏ ý cầu cứu thì đột nhiên toàn bộ cái miếu chịu đựng không nổi chấn động, sụp đổ hẳn xuống, vùi lấp luôn thân hình dãy chết của tiếng sầm vang lên, tung bụi mịt mù chẳng ai còn thấy gì con người Dương Hung. Miếu Âm Hồn trở thành nấm mồ vĩ đại chôn vùi một kẻ ác ma hung như Âm Hung lặng chết cả tâm trí vì diễn biến kinh hồn này, đôi mắt trân trối nhìn đống gạch vụn đến khi cát bụi lặng hẳn xuống mới giật mình xoay qua Bạch Thiếu sắc diện của Âm Hung xanh lè không còn giọt máu, nhãn quang của hắn vẫn đỏ lừ sát khí. Tiếc rằng chạm phải uy vũ phi phàm của Bạch Thiếu Hồng, sát khí này chợt tắt ngấm. Âm Hung run giọng nói - Tiểu tử... ngươi ác độc thật... Ta phải sống chết với ngươi để trả thù cho nghĩa huynh Thiếu Hồng dùng tới toàn lực để tốc chiến tốc thắng, thực sự chân khí chưa kịp bồi bổ sung mãn đầy đủ nên lợi dụng cơ hội trả lời luôn - Ngươi cho rằng ta ác độc, vậy hỏi rằng ngươi đã giết chóc bao nhiêu người thì có ác độc hay không? Vả lại đêm nay các ngươi chủ trương khiêu chiến thì còn than vãn gì Hung chợt sững mày nói một câu rất kỳ lạ - Được rồi, miệng lưỡi người Trung Nguyên khéo léo, ta chẳng cãi lại, chỉ biết rằng rốt cuộc rồi ngươi cũng sẽ táng mạng dưới tay ta, Động chủ mà Thiếu Hồng nhíu mày hỏi gằn - Ta muốn táng mạng dưới tay Đại Sát Ma Thần ngay đêm nay, lão ác ma hèn hạ trốn lánh ở đâu thì kêu gọi ra Hung coi Đại Sát Ma Thần như ân nhân, khó mà nghe lọt lời nhục mạ của chàng, nên quát lớn - Tiểu tử khốn nạn thực, ngươi biết Động chủ không có ở đây nên cả gan mạt thực cho ngươi biết, giờ này Động chủ đã biến Hắc Chu bang thành bình địa riêng Bạch Thiếu Hồng giật bắn người mà Công Tôn Chấn cũng nhảy dựng lên một cái - Thì ra là thế, thảo nào bọn ngươi cứ thủng thỉnh kéo dài thời đại hộ pháp xoay qua Bạch Thiếu Hồng nhanh miệng hối thúc - Công tử hãy để ác ma đó cho lão, mau mau về tiếp trợ Thiên Quân lão nhân Thiếu Hồng còn nóng nảy gấp mấy lần song đầu óc tính toán rất mau, gằn giọng trả lời - Chưa chắc hắn đã giải quyết được Thiên Quân lão nhân trong thời gian ngắn như vậy. Sự thể đã lỡ rồi thì chúng ta trừ diệt nốt tên đại ác này cho tiện, chẳng mất bao giây phút quyết định rất nhậm lẹ gật đầu một cái là đề khí tung người lên cao. Thân hình còn đang lơ lửng đã quát lớn - Hay lắm, thi hành đi ra đúng là tác phong ngày xưa của tay sát tử nổi tiếng, có điều là bây giờ theo nẻo sáng đối phó với ác ma mà thôi. Dĩ nhiên Bạch Thiếu Hồng còn mau lẹ hơn nhiều, thấy Công Tôn Chấn uốn người chận đường rút lui của Âm Hung liền cấp tốc đẩy song chưởng ra. Chàng cũng vẫn giữ ý định tốc chiến tốc thắng nên chẳng cần để ý Âm Hung đón đỡ bằng chưởng lực âm hay dương. Tay tả dùng chiêu Thanh Âm Dục Sát, tay hữu xuất thủ Thanh Dương Cuồng Khả, khiến chưởng lực hợp bích thành một luồng di sơn bài mặt Âm Hung đã xanh lại còn xanh hơn pha lẫn màu tai tái, bóng dáng tử thần. Ác ma hung hãn chia hai tay ra chống đỡ Công Tôn Chấn và Bạch Thiếu Hồng luôn chứ chẳng thèm tránh né. Đương nhiên tối nay, chàng hung hãn, càng mau chết, vì vậy âm thanh “ầm” vừa phát ra đã thấy thân hình Âm Hung bay ngược như diều độ phản chấn của hai tay đại cao thủ mạnh tới mức đẩy bắn ác ma bay vút vào bóng tối mất dạng. Có lẽ cái chết tới quá mau, quá mạnh bạo nên tên ác ma không hề kêu rú được tiếng nào, vong mạng theo nghĩa huynh ngay tức Thiếu Hồng thu thân khí về nói nhanh - Phiền đại hộ pháp dìu đỡ Bang chủ về sau, tại hạ phải đi trước một bước Tôn Chấn gật đầu hối thúc thêm - Công tử hãy đi mau, lão và Cung bang chủ chầm chậm một chút cũng không nói chưa dứt hẳn thân ảnh Bạch Thiếu Hồng đã chớp động vụt vào bóng tối mất Tôn Chấn chắc lưỡi khen thầm khinh công tuyệt thế của chàng, thở dài một cái - Chỉ mong chưa có sự gì đáng tiếc xảy ra nếu không võ lâm giang hồ tất xảy ra một trường máu tanh vì thiếu niên này đại hộ pháp than thở xong ôm ngang người Cung Tào Nghiệp nhắm hướng Nhạc Dương chạy theo luôn. Thực ra lão Bang chủ bị vết thương không nặng lắm nhưng trúng vào chân khó mà di chuyển được, Công Tôn Chấn lại e sợ đau đớn tổn hại đến kinh mạch nên vẫn giữ nguyên tình trạng mê man cho tiện việc di chuyển. Thưa quý vị Ma Ảnh Huyền Cơ là tác phẩm lớn của Tác Gia Độc Cô Hồng nói về cuộc chiến khóc liệt giữa các thế lực thù chiến sẽ ra sao? và kết thúc của nó sẽ ra sao mời các vị đọc truyện sẽ hiểu rõ hơn. Cùng đọc truyện Ma Ảnh Huyền Cơ của tác giả Độc Cô Hồng tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại quý vị Ma Ảnh Huyền Cơ là tác phẩm lớn của Tác Gia Độc Cô Hồng nói về cuộc chiến khóc liệt giữa các thế lực thù chiến sẽ ra sao? và kết thúc của nó sẽ ra sao mời các vị đọc truyện sẽ hiểu rõ hơn. Thương Sơn ngày đầu tháng chạp không có tuyết rơi, nhưng gió Bắc thổi về khiến bầu trời luôn luôn âm u rét lạnh. Ngoài sự nhộn nhịp của giang hồ hảo hán ồ ạt kéo về dự khán náo nhiệt, chẳng có biến cố gì xảy ra Dương động từ ngày đại bại ở Linh Phương am đã giữ kín hành tung, bắt động hoàn toàn. Vùng này cũng bị ảnh hưởng Hắc Chu bang đương nhiên số cao thủ có thêu con cóc đen ở góc áo đi lại rất nhiều, song tuyệt đối không gây ra đụng chạm với các hảo hán giang hồ. Đối phương không ra mặt, Bạch Thiếu Hồng và Đông Môn Hóa cũng yên lặng ẩn mình, một phần mãi lo đón tiếp Tái Gia Cát Thuần Ngọc Giao và giai nhân theo lời ước hẹn đến tham Môn Hóa đã biết Bạch Thiếu Hồng và Thuần Vân Quyên cố tâm để ý đến vị tiền bối kiến văn rộng rãi nhưng dò xét mãi vẫn không tìm ra tí gì nghi ngờ nào. Ông ta đâm ra hồ nghi cả hai bị ấn tượng nên dần dần bỏ qua, giao du với Thuần Ngọc Giao rất thân mật. Trong những ngày trước đó có lần Đông Môn Hóa cười nói - Lão huynh chuyên ghi chép các đại sự võ lâm nhưng lần này chắc chắn sẽ thiếu sót đó. Bách Ảnh Tiên Tử là ai không rõ, Hạ Âm Quái Thư Sinh cũng không biết lai lịch thì lấy gì ghi chép?Đột nhiên mắt Tái Gia Cát thoáng lên một ánh dữ tợn, ngay lập tức tắt liền, khiến Đông Môn Hóa tưởng là mình hoa Ngọc Giao trầm tư gật đầu - Chính vì thế mỗ mới tới đây dự khán, nếu không ghi chép được tí gì thì thanh danh Tái Gia Cát bỏ trôi theo dòng nước ta bưng chung rượu uống cạn, đột ngột “ủa” một cái - Đông Môn lão huynh hỏi như thế chắc đã biết Hạ Âm Quái Thư Sinh là ai rồi, có thể kể sự thật cho mỗ nghe được không?Đông Môn Hóa cười tít mắt đã toan nói toạc ra tên Bạch Thiếu Hồng và việc chính mình phụ trách treo cái bảng thách chiến nhưng lại nhớ ánh mắt vừa rồi của lão nên trong lòng cũng thoáng chút nghi ngại nên cười giả lã trả lời - Thuần lão huynh đoán việc như thần, nhưng để sau khi hẹn ước kết liễu, mỗ kể rõ cũng không mạo Thuần Ngọc Giao có vẻ nôn nóng - Kể trước kể sau cũng là kể, sao lão huynh ỡm ờ với mỗ làm chi, tiện đây được biết thì ngày đôi bên giao đấu mới thấy hứng thú Môn Hóa đã hơi xiêu lòng, tuy vậy cũng nói bừa một câu - Nếu Thuần lão huynh nôn nóng muốn biết thì để ngày mai đi, đợi mỗ trao đổi với Bạch tiểu tử vài câu trước đâu Thuần Ngọc Giao đùng đùng nổi giận đập bàn đánh “bốp” một cái, gằn giọng nói - Cái gì cũng do Bạch tiểu tử thì lạ khi Đông Môn Hóa ngẩn người vì kinh ngạc thì Thuần Ngọc Giao giận dữ bỏ ra ngoài phố luôn. Lão đại hiệp cười khổ lẩm bẩm - Đúng là bọn hậu bối có mắt tinh đời thật. Đây là lần đầu tiên ta thấy rõ tính tình của họ Thuần khác hẳn với lời đồn đãi bao nhiêu năm chừng nửa khắc thời gian, Thuần Ngọc Giao đã quay lại xin lỗi, cười nói rất cỡi mở, nên Đông Môn Hóa không tiện nói rõ việc này cho Bạch Thiếu Hồng ngờ đâu vạ sát thân rình rập trên đầu mà không tối hôm trước ngày giao đấu, gió Bắc thổi mây đen về khiến đêm nguyệt tận càng thêm tăm tối ghê Thiếu Hồng lấy cớ sắm thêm y phục, thực ra sửa soạn một chỗ cất dấu đồ cãi trang ngày hôm người thấy trời lạnh liền bày tiệc rượu ra ăn uống, được nửa chừng thì có chuyện xảy cửa sổ đột nhiên có một lão già hiện ra vừa cười vừa gọi - Đông Môn Hóa, ái nữ ngươi nhắn vài lời, ngươi có muốn nghe không?Đông Môn Hóa như bị sét đánh, giật bắn người lên, quát hỏi luôn hai câu - Cao nhân nào muốn đùa giỡn lão mỗ đó? Tiện nữ ở đâu mà nhắn nhủ được?Lúc đó lão già bí mật đã biến mất nên Đông Môn Hóa toan vọt mình đuổi theo, Thuần Ngọc Giao vội vàng ngăn can - E rằng dữ nhiều lành ít, lão huynh không nên vọng động Vân Quyên cũng góp tiếng khuyên can - Người ta ở trong tối, mình ngoài sáng, rất bất lợi. Vả lại không dám công khai gặp mặt tất là người có ý đồ không tốt nghe tới tin ái nữ thì đời nào Đông Môn Hóa chịu bỏ qua, nên cương quyết nói mau - Đây là việc riêng tư, nhân vật kia không muốn tiết lộ trước mặt nhị vị, lão mỗ dù có chết cũng phải đi một Ngọc Giao khẳng khái đứng lên - Đã thế lão mỗ cũng chẳng nề việc võ công kém cõi, cùng đi với lão huynh Môn Hóa lắc đầu từ chối - Lão mỗ thành thật cám ơn thịnh tình của lão huynh nhưng đây là việc riêng tư, lão mỗ đi một mình được để ai mở lời can thiệp nữa, Đông Môn Hóa nói xong lập tức vọt mình qua cửa sổ đuổi theo liền. Ông ta chẳng sợ lạc dấu bởi vì lão già bí mật di chuyển rất thong thả về hướng ngoại vi thành. Đông Môn Hóa vừa đuổi theo vừa vận khí hô lớn - Cao nhân dừng bước đi, ở đây nói chuyện cũng chẳng có ai nghe Đông Môn Hóa kêu gọi, lão già bí mật ung dung sãi bước, thoạt thấy rất chậm chạp, vậy mà hơn một khắc sau Đông Môn Hóa mới đuổi kịp. Vì dùng tận sức lực nên khi còn cách nhân vật bí mật chừng năm sáu bước, Đông Môn Hóa hổn hển nói lớn - Nếu cao nhân không chịu dừng bước thì lão mỗ mạn phép quay về đó hai người đã đi sâu vào một khu vườn hoang cây cối rất tiêu điều. Lão già bí mật chợt xoay lại trầm giọng trả lời - Thôi được, ngươi ngại ngùng thì nói chuyện ở đây cũng Môn Hóa cực kỳ mừng rỡ, chăm chú quan sát xem nhân vật này là ai nhưng bóng tối che phủ gần hết không sao nhận diện nổi. Lão đại hiệp ít có hy vọng nhân vật này sẽ tiết lộ thân phận, tuy vậy theo phép xã giao, lão vẫn nghiêng thân hỏi trước - Lão mỗ là Đông Môn Hóa, có lẽ cao nhân đã biết rồi, xin được thỉnh giáo cao danh được không?Không ngờ lão già bí mật gật đầu liền - Ta mặc áo màu Lam, ngươi cứ gọi ta là Lam Sắc Công là Môn Hóa rùng mình một cái, chẳng thể tưởng tượng tới mình lại hội ngộ với thuộc hạ Bách Ảnh Tiên Tử. Tuy vậy ông ta xoay chuyển đầu óc nghĩ rằng biết đâu lão Lam Sắc Công không bằng lòng việc chủ nhân bắt giữ ái nữ của mình nên động tâm giúp đỡ thì đúng là gặp nước trong cơn khát. Đông Môn Hóa nghiêng đầu “ạ” một cái - Thì ra là một trong Thất Sắc Công của Thượng Dương động, chẳng hay có điều chi chỉ giáo?Lam Sắc Công thong thả gật đầu - Đông Môn cô nương hiện giờ được chủ nhân ta rất trọng vọng, thậm chí còn truyền thụ võ công cho nữa. Mà tương lai có khi kế vị, thân phận cao hơn cả ta Môn Hóa bàng hoàng như kẻ mất hồn, la lên nho nhỏ - Thật vậy sao, khó tin Sắc Công cười khẩy, trợn mắt trả lời luôn - Sao lại khó tin, Đông Môn cô nương nhờ ta nhắn với ngươi một lời là “trước sau gì cũng là người nhà, không nên chống đối Thượng Dương động nữa”.Đông Môn Hóa loạn xạ cả đầu óc vì bán tín bán nghi, nhưng vẫn cố gượng cãi lại - Lão mỗ có làm điều gì chống đối Thượng Dương động đâu? Những lần đụng chạm trước kia là lẽ tự nhiên của người mất ái nữ vậy Sắc Công lắc đầu cười ghê rợn - Miệng lưỡi lắm. Ta không nói những việc qua, hiện tại Đông Môn cô nương thừa biết ngươi đang ngấm ngầm tìm đủ mọi cách chống đối Thượng Dương động Môn Hóa hơi kinh hoảng, chống chế rất yếu ớt - Ngươi vu oan thì phải có chứng cớ chứ?Lam Sắc Công khịt mũi cười châm biếm - Chẳng biết ngươi tự nhiên kiếm đâu ra tên súc sinh gọi là Hạ Âm Quái Thư Sinh gì đó rồi xúi bẩy hắn khiêu chiến với chủ nhân ta, không đáng là chứng cớ ư?Đông Môn Hóa hơi yên tâm bởi vì câu nói này chứng tỏ Thượng Dương động hoàn toàn không biết rõ sự thật. Đầu óc lão chợt lóe lên một tia sáng, bèn lợi dụng dò xét ngược lại - Sai rồi, người nào tố cáo ta có quan hệ với Hạ Âm Quái Thư Sinh thực hồ đồ, Thượng Dương động vịn vào đó tin được sao?Đột nhiên Lam Sắc Công cất tiếng cười sằng sặc một hồi, nửa như châm chọc, nửa kiêu ngạo - Nói thực cũng chả sao, cái tin này do chính miệng Thuần Ngọc Giao nói ra, có tin được không?Giống như bị chùy sắt đập trúng đầu, Đông Môn Hóa chết lặng cả người, thần trí cực kỳ rối loạn. Lão đại hiệp không thể ngờ Tái Gia Cát là một người nổi tiếng chính trực lại đi thông đồng với bọn ác ma. Sau nổi sửng sốt là một cảm giác kinh hoàng ập đến bởi vì Lam Sắc Công đã dám nói ra thì tính mạng mình chỉ còn hai con đường mà thôi. Hoặc đầu phục Thượng Dương động, làm tay sai uy hiếp giang hồ hoặc là phải chết để diệt như Lam Sắc Công đoán ra ý nghĩ của Đông Môn Hóa, chầm chậm cất tiếng khuyên bảo - Ái nữ của ngươi đã là người của Thượng Dương động, ngươi đầu phục là đúng lắm rồi, phân vân ích gì đâu?Đông Môn Hóa để mặc lão thuyết phục, đầu óc lão mãi miết xoay chuyển tìm kế hoạch thoát thân cho vẹn toàn. Hiện tại mới có một mình Lam Sắc Công thì còn dễ, chậm tí nào, đồng bọn của lão xuất hiện thêm thì phiền phức. Vì vậy Đông Môn Hóa vái chào một cái - Đại sự không thể một giây một phút mà quyết định được ngay. Xin cáo biệt, ngày mai lão mỗ sẽ hồi xong, Đông Môn Hóa cấp tốc đề khí vận công, lão lộn người trở lại rồi tính xoay người chạy luôn. Trong lúc lơ lững, lão đại hiệp vẫn không rời mắt khỏi Lam Sắc Công. Rõ ràng không thấy đối phương tỏ ra muốn đuổi theo mình thì đã mừng đâu thân hình chưa kịp ổn định đã nghe có tiếng quát trầm - Trở lại thời với tiếng quát là một lực âm nhu đánh tới. Tuy nó không mạnh mẽ nhưng liên miên đè ép bắt buộc Đông Môn Hóa phải xuất kình lực chống lại. Chỉ nghe “bộp” một tiếng trầm ổn, Đông Môn Hóa phải liên tiếp lùi lại ba bước, trước mặt thêm một bóng đen âm thầm xuất sau, Lam Sắc Công thong thả cười nhẹ - Đông Môn Hóa, tứ phương tám hướng đều có người của Thượng Dương động mai phục, ngươi không trả lời dứt khoát thì đừng hòng toàn mạng trở nhiên Đông Môn Hóa biết đây chẳng phải là dọa nạt suông, vì vậy chầm chậm xoay người hỏi lại - Nếu ta bằng lòng đầu phục, liệu có thong thả trở về không?Lam Sắc Công mau mắn gật đầu - Được lắm, bọn ta đã chú ý đến tên tiểu tử họ Bạch rồi đó, ngươi trở về theo dõi nhất cử nhất động của hắn thì càng tốt chứ Môn Hóa thoáng có quyết định trong nhắt mắt, lão cung kính đáp luôn - Muốn bảo toàn cái thân già này, lão mỗ đành phải chịu phục vậy. Bây giờ phát thệ ra sao?Lam Sắc Công bật cười hô hố - Không cần đến thủ tục giả nhân giả nghĩa ấy đâu. Ngươi cứ nói rõ lai lịch và hành tung của Hạ Âm Quái Thư Sinh là coi như đã có công đầu đối với Thượng Dương động đi quẩn lại vẫn là việc này, chứng tỏ Bách Ảnh Tiên Tử rất sâu sắc, dù chưa nhận rõ là Bạch Thiếu Hồng vẫn lưu ý kỹ lưỡng đến chàng. Trong lòng bối rối, Đông Môn Hóa lập lại câu nói vừa rồi - Lão mỗ đã ưng thuận thì quyết không thay lời, nhưng việc trả lời thì xin để ngày mai được không?Lần này Lam Sắc Công không thèm nói nữa, chỉ sầu mặt lắc đầu khiến Đông Môn Hóa biết ngay không xong. Đột nhiên hùng tâm tráng khí thuở thiếu thời trổi dậy, lão đại hiệp cười ha hả - Tiên lễ hậu binh để tỏ lòng kính trọng Thượng Dương động mà thôi, Đại Lực Thần Chưởng này muốn đi muốn ở chẳng ai bắt ép được bao ta biết rằng tứ phía đều có mai phục, con đường tốt nhất là vượt qua Lam Sắc Công mới thoát thân được. Không ai ngờ là đối phương sẽ cướp đường bỏ chạy nên chắc chắn sẽ có ít cạm bẫy hơn cả. “Vào cửa chết tìm lẽ sống” chính là trường hợp này đó vừa dứt lời, Đông Môn Hóa đột ngột sử song chưởng dùng chưởng “Tam Sơn Hủy Phá” lợi hại nhất trong pho Đại Lực thần chưởng. Loại chưởng này tương tự như Giáng Long chưởng của Thiếu Lâm, tức là dùng sức chưởng công phá trực tiếp, không cần tới sự ảo diệu. Trong trường hợp cướp đường thoát thân thật là lợi hại vô cùng. Vì vậy Lam Sắc Công không khỏi giật mình kinh hãi lớn tiếng quát trầm - Ngươi...Chưa hết một tiếng quát, chưởng lực của đối phương đã ồ ạt xô đến như nước vỡ bờ. Chân khí cô đọng cứng rắn như tường đồng vách sắt và bao phủ cả một phạm vi rộng lớn nên Lam Sắc Công đành phải cấp tốc vận khí lên chống đỡ trực diện. So về ảo diệu thì Đông Môn Hóa không sao bằng Huyết Trảo của Lam Sắc Công nhưng hiện tại, sự thâm hậu lão có phần lất lướt đó sau khi nghe “ầm” một tiếng như trời long đất lỡ, đã thấy Lam Sắc Công lão đảo bước chéo về một bên. Đây chính là cơ hội duy nhất nên Đông Môn Hóa mau lẹ quát lớn - Đỡ thêm một chưởng nữa coi ra hai tay ông ta chỉ là hư thế, toàn bộ chân khí cấp tốc dồn xuống hạ bàn lách người qua khoảng trống mau hơn chớp Sắc Công mắt thấy địch thủ lướt qua người mình thì rất kinh hãi, tuy vậy phản ứng không tầm thường chút nào. Chưa kịp hồi khí trở lại Đan Điền, lão ác ma vẫn đưa tay chộp nhẹ vào hông Đông Môn Hóa một cái. Dĩ nhiên cái chộp này khí lực rất yếu nhưng nếu để nó chạm vào huyệt Chương Môn hay Đối Mạch cũng sẽ có hiệu lực làm mất cân bằng cơ thể. Mất cân bằng có nghĩa là thân pháp sẽ chậm lại một vài tích tắc, vừa đủ Lam Sắc Công kịp vận khí đuổi đó Đông Môn Hóa vẫn tiếp tục lao người về phía trước, tay phải dùng một thế rất đẹp gọi là “Kim Ngư Bái Vĩ”. Lam Sắc Công không kịp vận khí đã đành, Đông Môn Hóa có bao nhiêu lực đều dồn cả xuống đôi chân nên thế đánh của cả hai đều hời hợt không có tí chân khí nào bảo vệ. Vì vậy sự đụng chạm giữa hai da thịt nghe phát ra một tiếng “bốp” nho nhỏ, cả hai đồng loạt kêu lên đau ngón tay đôi bên gần như muốn gãy tan các khớp xương, đau nhức đến mức buông thỏng xuống ngay lập tức. Song phương đều bị chấn thương ngón tay nhưng Đông Môn Hóa lợi thế hơn bởi đôi chân đang chạy. Tiếng kêu la đau đớn hãy còn âm vang thì thân hình Đông Môn Hóa đã lướt đi hơn trượng, chỉ tích tắc nữa sẽ biến vào bóng đêm mất nhiên trong bóng tối có tiếng cười lạnh vang ra, âm thanh cao và trong chứng tỏ đó là nữ nhân. Lập tức Đông Môn Hóa kêu “hự” một cái, thân hình đang lướt đi bỗng đứng cứng lại như hóa đá. Ông ta chỉ bị khống chế mấy huyệt đạo trọng yếu trước ngực như Linh Khư, Ngọc Đường, Thần Tàng nhưng vẫn còn kêu la được như thường - Ngươi... ngươi là ai?Ngay lúc đó, một ánh đuốc lập lòe sáng lên soi rõ diện mạo người đó có một tấm khăn mỏng phất phơ, chính là Bách Ảnh Tiên Tử chứ không sai. Bà ta nắm chặt ngực Đông Môn Hóa lạnh lùng quay sang quát mắng Lam Sắc Công - Ta biết ngay bọn ngươi vô dụng nên không yên tâm tí nào, quả nhiên suýt nữa đã hỏng việc mất đó ba bốn tên thuộc hạ và Lam Sắc Công đã chạy lại, tất cả đều cúi đầu hô to - Thuộc hạ biết tội, xin Tiên Tử dung khi bọn ác ma đối đáp, Đông Môn Hóa cứ nhìn sững diện mạo lờ mờ của Bách Ảnh Tiên Tử một cách sửng sốt vô cùng. Nhờ đứng gần bên và ngọn đuốc hắt chéo ánh sáng nên Đông Môn Hóa nhất thời có thể nhận ra được vài nét quen thuộc và thân thiết. Bách Ảnh Tiên Tử chợt quay lại nhận ra nét mặt sững sờ của Đông Môn Hóa liền biến sắc hỏi nhanh - Ngươi nhìn cái gì vậy?Đông Môn Hóa tự nhiên như người sốt rét, rung giọng thất thanh la lên nho nhỏ - Ngươi là... ngươi là... Tô...Thân hình của Bách Ảnh Tiên Tử cũng tự nhiên rung động bần bật, bà ta quát lớn để át lời - Không xong, ngươi đã nhận ra ta thì phải chết để giữ bí Môn Hóa nhăn nhó rất kỳ lạ, nửa như vui mừng nửa tủi hổ lại có vẻ phẩn uất lẫn ngạc nhiên, thật khó mà tả được. Ông ta ấp úng gào lên - Chẳng lẽ bao nhiêu năm thân thiết mà ngươi...Không dám để Đông Môn Hóa nói hết lời, Bách Ảnh Tiên Tử vận khí đẩy mạnh một cái cùng với tiếng quát lạc giọng - Im nhiên với kình lực quá mạnh như vậy, Đông Môn Hóa có muốn không tuân theo cũng không xong. Ông ta chỉ “hự” lên một tiếng tắc nghẹn rồi đổ ngửa về phía sau như cây chuối bị đốn gốc. Trong bóng tối chẳng ai thấy nổi, máu huyết ộc ra như thế nào, nhưng ngay lập tức khoảng vườn hoang ngộp tràn mùi tanh tưởi. Đông Môn Hóa, Đại Lực Thần Chưởng tội nghiệp vĩnh viễn im lặng mãi mãi, mang theo điều bí mật về Bách Ảnh Tiên Tử xuống tuyền Ảnh Tiên Tử sau khi hạ thủ xong Đông Môn Hóa, đột nhiên thần trí trở nên hoảng loạn, vừa dậm chân bức tóc, vừa la lên những tiếng quái dị chẳng ai hiểu nổi - Ta giết lão rồi ư... đáng lẽ... bao nhiêu lâu... sau lại tàn nhẫn thế được. Phải rồi... không giết lão không xong... hà hà... hôm nay thực là quá...Tất cả bọn thuộc hạ Thượng Dương động đều sửng sốt đến chết cứng cả người, tên nào cũng há hốc mồm vì kinh hoảng. Riêng Lam Sắc Công cố trấn tĩnh cất tiếng nho nhỏ - Tiên Tử đã mệt lắm rồi, hãy về nghỉ ngơi chút Ảnh Tiên Tử nghe tiếng nói thì dịu lại đôi chút, ngẩn người lẩm bẩm - Phải đó, ta phải nghỉ ngơi để ngày mai còn hạ sát cái tên Hạ Âm gì gì đó, chẳng cần phải điều tra chi cho mệt ta không dùng khinh công vọt người như mọi khi mà uể uải bước dần vào bóng tối, chứng tỏ sự chấn động thần trí vừa rồi vẫn còn tác động tê liệt đến gân Sắc Công và đám thuộc hạ không dám kinh động, lặng lẽ cúi đầu chờ đợi nữ chủ nhân đi khuất rồi mới rút nhiên ngay lúc đó có tiếng gọi mơ hồ vọng lại - Tiền bối ở đâu hãy trả lời Sắc Công giật mình hạ giọng nói nhỏ - Tiểu tử họ Bạch đi kiếm Đông Môn Hóa đó, mau mau mang xác lão phi tang đuốc lập tức được thổi tắt, hai tên thuộc hạ lẹ làng ôm xác Đông Môn Hóa cùng đồng bọn lặng lẽ biến vào bóng vườn hoang vừa trở về với vẻ hoang vắng ban đầu thì vừa vặn Bạch Thiếu Hồng chạy mau đến. Chàng đột ngột ngửi thấy mùi máu tanh thì kinh hãi kêu lên “ối chà”, cấp tốc lấy đá quẹt lửa lên quan sát. Tuy chỉ là vài tia lửa nhỏ nhưng nhãn lực của chàng rất tinh nhạy nhờ đó mà thấy ngay ngọn đuốc vất chỏng trơ trên mặt Thiếu Hồng thầm kêu khẽ trong bụng, “nguy rồi”, rồi lấy ngay mồi lửa châm vào ngọn đuốc. Có ánh sáng đương nhiên chàng nhận ra vũng máu và dấu vết người ngã xuống nên buột miệng la hoảng - Chắc là Thượng Dương động đã phát hiện ra việc liên quan giữa lão tiền bối với cuộc giao đấu ngày mai nên mới ra tay hạ thủ lại than dài “hỡi ôi” trước khi lẩm bẩm tiếp - Dù sao đây cũng là lỗi của ta đẩy lão tiền bối vào cõi chết. Bạch Thiếu Hồng này quyết sẽ trả thù này cho vong hồn tiền bối được ngậm cười nơi chín chợt chàng nhận ra trên nền đất có mấy chữ ngoằn ngoèo và mờ mờ rất khó đọc. Vốn rất thông minh, chàng ước lượng vết người nằm với những chữ này thì biết ngay là của Đông Môn Hóa viết ra. Trước khi đi vào cõi chết, lão đại hiệp còn cố gắng viết thì tất nhiên phải là điều bí mật cực kỳ trọng đại. Vì vậy, Bạch Thiếu Hồng vội vàng đưa ngọn đuốc sát xuống xem Thiếu Hồng may mắn xuất thân từ nhà nho học nên tuy nét chữ chẳng ra hình thù gì cũng có thể đọc được bốn chữ “Tái Phản Tô Phụ...” Chữ thứ năm mới có một nét sổ ngang là dừng hẳn khiến Bạch Thiếu Hồng phải trầm ngâm lâu lắm mới quyết đoán đó là chữ Nhân gồm hai nét mà kết lại là năm chữ “Tái Phản Tô Phụ Nhân” cũng chẳng có ý nghĩa gì, chàng đành thở dài trở về khách điếm bàn soạn với Thuần Ngọc Giao. Khi nghe câu chuyện này, họ Thuần hơi thoáng biến sắc nhưng lúc đó Bạch Thiếu Hồng đang thương tâm nên không để ý Thuần Vân Quyên là một người cực kỳ tinh minh có nhận ra thái độ khả nghi này, rốt cuộc cũng bỏ qua bởi vì lòng kính trọng phụ thân không cho phép nàng vặn hỏi. Cả ba bàn soạn hàng nửa giờ mà không tìm ra ý nghĩa liền chia tay nhau đi ngủ để ngày mai đăng trình lên Hồng Lô Bình Đài dự khán náo nhiệt.

truyen ma anh huyen co